LongCut logo

Cách Mình Học Mọi Thứ Nhanh Gấp 10 Lần

By Namanhsuit

Summary

Topics Covered

  • Kiến thức thô không còn là lợi thế
  • Não bộ không được thiết kế để nhồi nhét
  • Nén kiến thức: Filter, Link, Pack
  • Prot Effect: Dạy để học
  • Nghỉ ngơi là lúc phép màu xảy ra

Full Transcript

Mình lớn lên trong gia đình một mẹ đơn thân, không [âm nhạc] trường chuyên, không lấp chọn gần như không có cơ hội tiếp xúc với giáo sứ quốc tế. Nhưng giờ

đây bất ngờ là mình lại là người nhận học bổng 100% thạc sĩ của chính phủ Hà Lan. Về nước thì làm b công nghệ rồi leo

Lan. Về nước thì làm b công nghệ rồi leo được lên cả cấp quản lý, sau đó thì kiêm thêm sáng tạ nội dung và giờ thì đứng trên bục giảng đại học chuẩn bị làm nghiên cứu sinh tiến sĩ. Bốn công việc chẳng liên quan gì đến nhau và mình làm

được không phải là vì mình thông minh xuất chúng hay cần mẫn đọc nhiều hơn những người xung quanh mà vì mình đã học được một thứ quan trọng hơn rất nhiều.

Đó là cách học nhanh hơn tất cả những người xung quanh. Và thực tế là cho kỳ nguyên AI kiến thức thô đã không còn là lợi thế nữa rồi. Hỏi AI 5 giây là chúng ta đã có câu trả lời. Lợi thế thật sự

nằm ở tốc độ chúng ta học một thứ gì đó mới và biến nó thành kỹ năng thật. Và

phương pháp mình sắp chia sẻ sẽ được đúc kết từ chính quá trình học thạc sĩ Matrix, chương trình kinh doanh tóc đầu thế giới nơi mà toàn bộ việc học được xây dựng trên một phương pháp giáo dục mang tên là Prom based learning. Thế nên

video này sẽ giải thích toàn bộ cách bạn có thể xây dựng một hệ thống học tập theo phương pháp PP này để trở thành chuyên gia trong bất cứ lĩnh vực nào nhanh gấp 10 lần. Kể cả khi [âm nhạc] bạn hay chỉ hoãn này hoặc là hay cảm thấy học gì cũng khó vào. Cảm ơn các bạn

trong tiền đang suất và Patreon đã ủng hộ và giúp kênh có thể luôn phát triển bền vững và tiếp tục tạo ra các nội dung giá trị về tài chính cá nhân và đầu tư nhé. Một, giới hạn của não bộ. Nhưng

nhé. Một, giới hạn của não bộ. Nhưng

trước khi mình chỉ cho bạn những phương pháp của form based learning thì bạn sẽ cần hiểu một thứ trước đã. Tại sao cách khoảng của đa số chúng ta đang sai từ ngày ban đầu và mình thì đã từng trả một cái giá khá đắt để nhận ra chính điều

này ngay kỳ học thạc sĩ đầu tiên tại Hà Lan của mình. Ngày đó thì để tiết kiệm thời gian mình chọn chương trình thạc sĩ 1 năm thôi. Nhanh nhưng khối lượng kiến thức siêu khủng khiếp. Các bạn cứ tưởng tượng nhá hàng trăm bản nghiên cứu phải

nhỏ nhất trong 1 đến 2 tháng viết luận chỉ trong ba tuần và thi ngay vào tuần cuối cùng. Nhưng đợt đấy thì mình cũng

cuối cùng. Nhưng đợt đấy thì mình cũng chủ quan mang y nguyên thói quen hồi học đại học ở Việt Nam sang. Nước đến chân là phải nhảy cứ túc tắc kiểu chiêu thôi.

Đợ đến đúng tuần cuối thì mới dồn lực vào ôn thi. Nhưng khi cuối tuần đến thì mình táo hòa khi xin thử được đề cương của các anh chị khóa trước. Đây là bộ đề cương tóm tắt của các anh chị mà mình vẫn giữ đến tận bây giờ. Gần 100 trang

đề cương. Và mình nhắc lại nhá đây đã là

đề cương. Và mình nhắc lại nhá đây đã là bản tóm tắt rồi và mình thì bằng cách nào đó phải nhét từng đấy thứ vào đầu của mình chỉ trong vài ngày. Không hề

nói điêu đâu là hai ngày cuối trước kỳ thi đầu tiên mình gần như là bỏ ăn thức trắng đêm luôn. Nhỏ nhất điên cuồng cả 100 trang giấy này chỉ để lết qua được kỳ thi. May mắn thì là mình cũng sống

kỳ thi. May mắn thì là mình cũng sống sót nhưng sau kỳ thi đầu tiên ấy có ngồi chia sẻ lại trải nghiệm với vài người bạn cùng lớp thì mình mới giật mình nhận ra sự khác biệt giữa mình và những sinh viên top 1 tại Mick là họ không bao giờ

họp nhồi. Ngay sau mỗi giờ lên lớp thì

họp nhồi. Ngay sau mỗi giờ lên lớp thì họ đã luôn cẩn mận tóm tắt và ôn lại sau khi mình thì dồn toàn bộ mọi thứ để học vào phút cuối. Hóa ra là các sinh viên Matic đã hiểu rất rõ một quy luật của

não bộ. Não chúng ta được thiết kế để xử

não bộ. Não chúng ta được thiết kế để xử lý tuần tựng màu kiến thức một. Nó không

được sinh ra để nhổ nhét. Vào năm 1956 thì nhà tâm lý học Job Miller cũng đã công bố và nghiên cứu kinh điển bộ nhớ ngắn hạn của chúng ta chỉ giữ được khoảng bảy thông tin cùng một lúc. Những

con sực thực tế thực chất còn thấp hơn rất nhiều. Bởi vì năm 2001 thì giáo sư

rất nhiều. Bởi vì năm 2001 thì giáo sư Nelson Cowen tại Đại học Missouri đã chỉ rằng con số thực sự chỉ là bốn thôi, bốn mảnh thông tin. Đó là tất cả những gì vùng chú ý của mình ghi nhớ được tại

trong một thời điểm. Và cái giá của việc nhổ nhét thường được gọi là đường cong quên lãng. Bởi vì khi chúng ta cố nhổi

quên lãng. Bởi vì khi chúng ta cố nhổi này thì mình sẽ quên hợp một nửa chỉ trong giờ đầu tiên thôi và tới 75% chỉ trong vòng một tuần. Và nghiên cứu của Rodiger vào năm 2008 đã cho thấy bức tranh còn toàn cảnh hơn là những sinh

viên học nhồi này chỉ nhớ được khoảng tầm 30 35% sau một tuần. Còn những cái học giãn cách ôn lại nhiều lần thì nhớ tới hơn 80% gần gấp đôi. Thế nên điều đầu tiên chúng ta cần phải nhớ là não

chúng ta không được thiết kế để học nhồi. Nó được thiết kế để học từng bước

nhồi. Nó được thiết kế để học từng bước một. Với các học đúng cách trông sẽ như

một. Với các học đúng cách trông sẽ như thế nào? Đó sẽ là thứ chúng ta sẽ bàn

thế nào? Đó sẽ là thứ chúng ta sẽ bàn tới ngay trong phần tiếp theo. Hai nén.

Vậy làm thế nào để rót từng ngụm vào cái chén dung tích nhỏ bé của não bộ chúng ta mà vẫn học được một lượng kiến thức khổng lồ? Câu trả lời đã luôn là ngay

khổng lồ? Câu trả lời đã luôn là ngay trước mắt của mình nhưng mà mình chỉ tình cờ nhận ra vào kỳ học số hai thôi.

Chia sẻ thật thì ngày xưa một lý do mình chọn du học Hà Lan cũng bởi vì việc nằm trong khối EU có thể dễ dàng du lịch sang các nước châu Âu khác này nên là mình chắc mẩm là sau kỳ thi đầu tiên ấy sau ít nhất khoảng tầm là 5 ngày cho đến một tuần nghỉ ngơi thì mình sẽ tranh thủ

bay sang phần lan để thăm bà chị họ.

Nhưng mà không, do n chương trình học thạc sĩ từ 2 năm thành một ấy nên ngay sau kỳ thi đầu tiên đúng một cuối tuần tôi thứ bảy và chủ nhật bọn mình lại ngay lập tức quay lại kỳ học mới bốn mô học mỗi tuần sáu tiết mỗi tiết mới là

lại khoảng ba đến bốn bài nghiên cứu mà mình ấn tượng và vẫn giữ ngăn nắp theo từng tutorial như thế này. Thôi thì kỳ này mình sẽ rút kinh nghiệm từ kỳ trước.

Mình sẽ cố gắng ôn bài ngay sau mỗi buổi học. Chắc là vẫn sẽ có thời gian cuối

học. Chắc là vẫn sẽ có thời gian cuối tuần nào đó để đi chơi ấy mà. Nhưng mà

một lần nữa thì lại không. Một tuần với sáu tiết, mỗi tiết là ba bài nghiên cứu giải khoảng 20 30 trang là tổng cộng 540 trang kiến thức cần tổm tắt và ghi nhớ vẫn là rất quá tài với một người như

mình. Và thế là mình lại cay đắng dành

mình. Và thế là mình lại cay đắng dành cuối tuần đầu tiên để vật lộn về đồng kiến thức mới, sắc mẩm ấy là cả năm tới chỉ có ngậm ngùi trong căn phòng 10 m vuông của ký túc xá. học rồi ngủ rồi ngủ rồi lại học thôi. mang đúng tâm trạng ủ

đấy sang tuần thì bước vào ngày thứ hai tiếp theo. Vừa ngồi xuống bàn thì giáo

tiếp theo. Vừa ngồi xuống bàn thì giáo sư của mình ngay lập tức hỏi bọn mình, "Tôi vừa rồi các em thấy phần resort của bốn bài nghiên cứu có gì thú vị? Giờ thì

mình đã chăm chỉ chuẩn bị bài rồi nên mình nghĩ ngay kiểu ủa sao bài nghiên cứu giài như thế này mà chưa gì thầy đã nhảy ngay vào phần kết quả nhở? Và lúc

ấy thì mình mới giật mình nhận ra chính các giáo sư cũng vậy thôi, dạy hàng trang lớp, hàng trăm môn học đâu sẽ là cách nhanh nhất để các thầy nhớ được lượng kiến thức khổng lồ này? Đó là tập trung và phần cốt lọ nhất. Nghiên cứu

thì có thể dài, ý tưởng thì có thể hay, mục tiêu thì có thể kỳ vĩ thật đấy.

Nhưng cốt yêu nhất vẫn là ok. Kết quả

của bài nghiên cứu này thực sự nó tạo ra được cái gì? Và điều mà mình nhận ra tiếp theo dấu cách Matrix nén chương trình thạc sĩ 2 năm xuống chỉ còn một.

Dống cách các giáo sư nén kiến thức của cả trăm bài nghiên cứu thành các phân đoạn kết quả nhỏ hơn thì khi mình học mình cũng sẽ cần phải nén, cô đặt kiến thức lại không phải cố nhớ nhiều hơn mà lại ép những ý tưởng rầm già thành những

khối kiến thức gọn gàng để bộ não dễ mang theo hơn. Một quan sát mà đã giúp mình đúc kết được ba bước cụ thể. Bước

một này là filter chọn lọc. Giờ

[âm nhạc] đây này, khi mình đọc sách, nghiên cứu hay tài liệu chuyên ngành, điều đầu tiên mình luôn làm đó sẽ là nén. Tự hỏi đâu sẽ là phần cốt lọi nhất

nén. Tự hỏi đâu sẽ là phần cốt lọi nhất [âm nhạc] của tài liệu này. Bởi vì hầu hết sách hay bài giảng cũng chỉ so một vài ý tưởng lớn thôi nên mình sẽ chỉ chọn lọc những chương mang tàch quyết

định theo nguyên tắc 80, 20, 20% nội dung cho mình tới 80% giá trị. Bước thứ

hai đó sẽ chính là linking liên kết. Một

kích cứu của năm 2001 của Nature đã chỉ á rằng não bộ không thể tiếp nhận kiến thức mới nếu không có gì để móc nối với nhau. Nói cách khác là bạn sẽ không thể

nhau. Nói cách khác là bạn sẽ không thể học một thứ hoàn toàn lạ nếu không gắn nó với một [âm nhạc] thứ mà bạn đã biết.

Cũng là lý do bây giờ. Mỗi khi tóm tắt sách này mình sẽ luôn viết phần ứng dụng cho công việc và dự án hiện tại kéo kiến thức mới về gần với thứ mà mình đang làm hàng ngày. Và bước cuối sẽ là packing

hàng ngày. Và bước cuối sẽ là packing đóng gói. Nơi bạn sẽ là những ý tưởng đã

đóng gói. Nơi bạn sẽ là những ý tưởng đã chọn lọc và liên kết ở [âm nhạc] trên.

Đóng gói chúng lại thành một mô hình đơn giản. Mô hình này có thể là bất cứ thứ

giản. Mô hình này có thể là bất cứ thứ gì. Một hình vẽ này, một đoạn tầm tắt ba

gì. Một hình vẽ này, một đoạn tầm tắt ba dòng hay là một phép ẩn dụ dễ nhớ. Mình

thì thường với thói quen làm ba công nghệ ngày xưa thì mẫu kiến thức mới mình sẽ hay vẽ flowchart, mô tả lại quá trình ứng dụng cải thiện workflow, quá trình làm việc của mình hoặc là vẽ mymap, phương pháp đóng gói nào cũng được, miễn là chúng ta sẽ gom được nhiều ý tưởng

thành một khối duy nhất có tên ứng dụng và ghi nhớ cao. Và chính ba bước này filter này, link và pack đó là ba bước đã giúp mình sống sót qua chương trình thạc sĩ 1 năm tại Mick mà vẫn còn thời

gian để du lịch này đi ra thế giới và cũng là nền tảng đã giúp mình nhảy từ công việc công nghệ này sang nội dung từ nội dung sang giảng dạy mà không phải bắt lẩu lại từ con số không mỗi lần ba

photog học 1 nhớ ba giờ thì mình đã làm quen hơn về cách học tại MRIC rồi tự tin hơn rất nhiều trong việc học và thuy nhiên thì vẫn có một điều mà mình cảm thấy khá khó chịu về cuộc học ở đây đã không cho sinh viên bọn mình nghỉ Sau

thi rồi, khối lượng kiến thức cũng lớn.

Thế mà xuyên suốt quá trình một môn học trong 2 tháng thôi, chỉ còn liên tục ép bọn mình phải làm hai thứ là viết báo cá áo và một hoạt động mà trường thường hay gọi là facilitation. Khác với thuyết trình thông thường thì facilitation là

hoạt động mà mỗi nhóm sinh viên sẽ được ngồi lên ghế giáo viên, tự chuẩn bị bài giảng này, slide [âm nhạc] hoạt động trên lớp để gần như giảng giải lại kiến thức buổi hôm đó cho các bạn cùng lớp của mình. Vì không phải presentation

của mình. Vì không phải presentation thông thường nên khối lượng chuẩn bị và mức độ phải thành thục kiến thức của bọn mình cũng phải lớn hơn rất nhiều. Lỡ mà

lên lớp ấy các bạn bảo hỏi không biết trả lời thì kiểu quê lắm và cũng sẽ bị điểm thấp ngay. Nên chỉ trong vài tuần ngắn ngủi bọn mình vừa phải là trợ lý tổng hợp kiến thức đã học này, nghiên cứu [âm nhạc] viên tìm hiểu thêm kiến

thức liên quan và lên lớp thì lại thành thầy cô giảng giải lại bài cho các bạn trên lớp. Thực chất thì trong nghiên cứu

trên lớp. Thực chất thì trong nghiên cứu cách học này có tên gọi riêng là Pot Effect chỉ ra một điều khá bất ngờ. Bạn

thậm chí chưa cần dạy thật, chỉ cần biết mình sẽ phải giải thích lại cho người khác thì đã bộ [âm nhạc] đã tự động ghi nhớ tốt hơn và sắp xếp thông tin có hệ thống hơn. Lý do là khi chuẩn bị để dậy,

thống hơn. Lý do là khi chuẩn bị để dậy, bộ não sẽ phải lục lại kiến thức trong khó lưu trữ, hệ thống hóa lại thông tin theo cách dễ hiểu nhất. Và chính hoạt động giảng bài đó cũng tương đương với việc não được quéch qua toàn bộ kiến

thức một lần nữa. Một lần kiến thức nhưng ta lại được học tới tận ba lần.

Một lần này khi đọc lấy kiến thức, một khi tự tóm tắt tổng hợp và một khi trình bày diễn giải lại cho người khác. Thế

nên giờ đây khi học được một kiến thức hay để vừa ghi nhờ lâu này vừa ghi điểm cho công ty thì bạn có thể viết blog [âm nhạc] chia sẻ kinh nghiệm này hay tổ chức workshop nhỏ cho đồng nghiệp đều sẽ kích hoạt cơ chế prot dạy học dẫn dắt để

chính mình cũng được thành thục kiến thức hơn. Bốn nghỉ giữa hiệp. Mình biết

thức hơn. Bốn nghỉ giữa hiệp. Mình biết

là từ đầu đến giờ mình có vẻ là hơi chê Matick một chút nhưng thực chất là có một điều Mrick rất công tâm mà mình nhận ra ngay sau khi đã quen cuộc học đó là mỗi ngày Mick sẽ luôn chia thời gian cực

kỳ hợp lý giữa việc học và việc nghỉ không quá 2k mỗi ngày. Chiều và tối sẽ luôn để trống cho bọn mình tự học này tham gia hoạt động ngoại khóa hoặc là đi chơi cùng bạn bè của mình. Và đây thực chất không phải là một sắp xếp ngẫu

nhiên đâu. Học tập là một quá trình gồm

nhiên đâu. Học tập là một quá trình gồm hai giai đoạn. Giai đoạn một là cho tập trung khi mình sẽ gửi yêu cầu để não bộ bắt đầu kết nối các neuron [âm nhạc] hiểu và tiêu thụ kiến thức mới. Nhưng do

đạo thứ hai mới là lúc phép màu thực sự xảy ra. Nghỉ ngơi. Đây sẽ chính là lúc

xảy ra. Nghỉ ngơi. Đây sẽ chính là lúc này kiến thức được củng cố và đóng bằng trong đồ của mình. M xuất hiểu điều đó nên tuy trường không cho bọn mình một kỳ nghỉ dài nhưng lại cho những khoảng nghỉ cực kỳ hợp lý mỗi ngày. Và giờ đây khi

làm việc thì mình cũng sẽ thường áp dụng ba cấp độ nghỉ ngơi. Thứ nhất này là pause khoảng tầm 10 giây. Ngay trong lúc làm việc hay là học bài, bình thường sẽ tập thói quen dừng lại 10 giây sau mỗi lần đọc một lượng vừa đủ kiến thức mới.

Bấy nghiên cứu đã chỉ nói rằng chỉ cần dừng lại 10 giây thôi, não bộ sẽ tự động tua lại thông tin chúng ta vừa học. Với

tốc độ nhanh gấp 20 lần, [âm nhạc] giúp ta được ôn bài miễn phí chỉ bằng cách nhắm mắt nghỉ vài giây. Cấp thứ hai đó là reset. 20 phút. Sau khoảng tầm 90

là reset. 20 phút. Sau khoảng tầm 90 phút làm việc tập trung nã chúng ta sẽ cần một khoản reset giải hơn. Mình thì

sẽ thường áp dụng phương pháp NSDR có nghĩa là Non Sleep Deep Ress, một phương pháp được nhà thần kinh học Andrew Huberman tại Stanford phổ [âm nhạc] biến dựa trên nền tảng của yoga. Và nếu bạn nghe có vẻ hơi trừu tượng một chút thì

thực chất chúng ta sẽ phải làm gì trong 20 phút đó. Thực chất là không làm gì cả. Nằm xuống hoặc ngồi yên nhắm mắt

cả. Nằm xuống hoặc ngồi yên nhắm mắt thôi để não mình được trống rỗng. hoặc

là mình cũng có thể đi dặm một vòng này không điện thoại, không mạng xã hội để não tự xử lý những gì mà chúng ta vừa đọc học. Cấp thứ ba sẽ chính là shut

đọc học. Cấp thứ ba sẽ chính là shut down, giấc ngủ. Đến với cấp độ cuối cùng sẽ chính [âm nhạc] là ngủ. Rất nhiều

nghiên cứu đều đã chỉ h rằng khi chúng ta ngủ ấy, bộ não sẽ tua lại toàn bộ những gì mình đã học trong ngày, chủ kiến thức từ bộ nhớ tạm sang bộ nhớ dài hạn hơn. Ok. Và đó cũng là cách Matrix

hạn hơn. Ok. Và đó cũng là cách Matrix đã dạy mình phải nền cân tức như thế nào thay vì cố nhớ tất cả. Bắt mình phải ngồi lên ghế thầy giáo giảng lại bài cho các bạn cùng lớp giúp mình ghi nhờ kiến thức lâu gấp ba lần và dạy mình tầm quan

trọng của những khoảng nghỉ đủ để não thụ động học. Thật ra thì phương pháp này không có gì mới. Prom based learning đã tồn tại từ những năm 1960 nhưng điều mình nhận ra là phần lớn chúng ta chưa bao giờ được ai chỉ cho cách học đúng

cả. Chúng ta được dạy kiến thức nhưng

cả. Chúng ta được dạy kiến thức nhưng không được dạy cách tiếp nhận kiến thức.

Và trong kỷ nguyên mà AI trả lời được mọi thứ trong 5 giây thì người giỏi nhất bây giờ không còn là người biết nhiều nhất nữa rồi. Người giỏi là người học nhanh nhất và ứng dụng sớm nhất. Nếu bạn

thích các video về năng suất như thế này thì đừng quên xem video bí mật đàm phán của chuyên gia FBI tại đây nhá. Và nếu

bạn thấy video hữu ích đừng quên để lại một like này, một subscribe để ủng hộ mình cũng như tham gia cộng đồng miễn phí tiền đang xuất và quốc trình làm chủ tiền của mình nhá. Cảm ơn bạn đã xem video.

Loading...

Loading video analysis...