LongCut logo

Doomscrolling: Mình không thiếu thời gian. Mình thiếu năng lượng.

By Duy Thanh Nguyen

Summary

Topics Covered

  • Ưu tiên đắm chìm thế giới thực
  • To-do list vô tận, thời gian hữu hạn
  • Quản lý năng lượng thay vì thời gian
  • Nấu ăn sạc năng lượng nhanh nhất
  • Sống đúng khát khao tạo mãn nguyện

Full Transcript

Năm nào cũng thế, cứ đến cuối mỗi năm thì mình lại ngồi nhìn lại để xem là năm vừa rồi mình đã làm điều gì tốt, điều gì chưa tốt cần phải cải thiện cũng như là điều gì mà khiến cho mình cảm thấy tự

hào. Và trong năm 2025 vừa qua ấy có hai

hào. Và trong năm 2025 vừa qua ấy có hai điểm mà mình liên tục gọi là quan sát, thực hành nó và sửa sai. Và mình nhận ra mình nhận ra là nó gần như là nó khiến

cho mình có một cái năm rất là rất là trọn vẹn. Và mình muốn đúc kết nó lại

trọn vẹn. Và mình muốn đúc kết nó lại thành một cái video. Và thực sự thì mình cũng không quyết định làm cái video này bởi vì rõ ràng đây không phải là cái khung cảnh bình thường mình hay quay video. Mình đang không ở nhà, mình đang

video. Mình đang không ở nhà, mình đang đi ra Hà Nội để ăn Tết. Và sáng nay khi mà mình nhìn và gần mọi người đi qua đi lại rồi là hoa đào rồi là cảm nhận không

khí Tết, mình thấy là có khi mình nên làm một cái video để nói về nó cho bản thân mình đã. Sau này mình muốn xem lại và mình cũng muốn publish đăng cái video này lên bởi vì hy vọng là có thể có

những bạn xem xong và cảm thấy là các bạn có thể đúc kết một cái thế cho riêng mình và bắt đầu cho cái năm 2026 năm Bính Ngọ khác đi đúng không? À hai điểm đấy nó là cái gì? Thứ nhất đó là trong

một cái cuộc sống mà đầy dẫy những cái thứ khiến cho chúng ta bị mất tập trung, đầy dãy những thứ mà muốn ăn vào những cái khoảng [âm nhạc] thời gian nh ít ỏi chúng ta trong ngày thì chúng ta nên dành cái sự tập trung vào đông. Và cái

điểm thứ hai, cái câu hỏi thứ hai mình liên tục hỏi bản thân đó là mình quản lý cái năng lượng của mình như thế nào so với cái việc là quản lý thời gian. À

quên à đây cũng là một cái dạng video mà lâu lắm rồi mình không có làm. À video

gần như là không có viết script. Mình có

viết một vài dòng nốt ra thôi chứ gần như là mình không có để ý quá nhiều về việc là video nên nhìn như thế nào, [âm nhạc] nên nghe như thế nào. Và xung

quanh của mình cũng thế. Có thể là sẽ có tiếng động, tiếng mưa rơi vào mái hiên là các bạn nghe thấy rất là rõ rồi. Chắc

chắn luôn vì nó đang kêu kẻ h cạch xung quanh này luôn. Và bên cạnh cũng đang có chú và cô đang ngồi hát karaoke ngày Tết và cũng có thể có những người đi qua đi lại nhưng mà mình thôi mình sẽ để cái

dạng video gọi như là hoàn toàn là là raw là không không có chỉnh sửa quá nhiều và mình cũng nghĩ là lâu lắm mình chưa làm video này nó cũng sẽ là khá là hay để chúng ta xem đúng không? Ok để

vào phần đầu tiên đó là đâu là thế giới thực.

Mình nghĩ năm 2026 này là năm mà chúng ta nên thực sự dành thời gian để làm những cái điều mà chúng ta thực sự muốn và thích. Điều này nghe thì chắc cũng

và thích. Điều này nghe thì chắc cũng chả có gì mới đâu. Nhưng mà bây giờ mình từ hỏi các bạn một câu hỏi self help kinh điển đi. Nếu bây giờ các bạn nếu bây giờ tiền không phải là cái điều gì

đấy vướng bận so với các bạn, các bạn có dư giả tiền bạc thì các bạn sẽ làm gì?

Các bạn có thể dừng video này ở đây để nghĩ khoảng 5 10 giây 1 phút để xem câu trả lời của mình là cái gì. Mỗi một

người sẽ có một câu trả lời mà mình nghĩ là không phải có thể có ngay ở trong đầu nghe được đâu. Và mình cũng đọc ở trên mạng thì mình có nhìn thấy một vài những câu trả lời nó khá là phổ biến như thế này này. Có những người thì nói là họ

này này. Có những người thì nói là họ muốn đi du lịch khắp các châu lục. Có

người thì muốn xây nhà trên rừng và sống gần gũi với thiên nhiên hơn. Người thì

muốn đi học hội họa chơi nhạc cụ. Thậm

chí là có những người muốn thử sức với việc là làm nhà sáng tạo nội dung. làm

YouTube, làm TikTok. Có người muốn thử sức mở một cửa hàng cà phê nhỏ hoặc là đi làm đầu bếp. Có những người thì chọn đi làm từ thiện hoặc là dành phần còn lại của cuộc đời họ để nghiên cứu ra

thuốc để chữa những cái bệnh nan y hay là ung thư. Thì các bạn nghe đến đây các bạn có thấy là nhiều người sẽ phản ứng là ờ nói thì dễ nhưng mà tôi còn bao nhiêu thứ cần phải lo cho cuộc sống như

là vợ chồng, con cái rồi là gia đình, bố mẹ nợ nần. Chưa kể là nguy cơ tôi có thể bị mất việc bất cứ lúc nào. Khi mà công ty của tôi liên tục nghĩ đến việc là cắt giảm chi phí xong rồi là ứng dụng AI và

công việc cũng có thể khiến cho tôi bị lo là mày kia tôi bị mất việc thì sao?

Và đấy là những cái nó liên quan đến công việc gia đình xung quanh còn chính tôi nữa. Có những cái vấn đề mà tôi ngay

tôi nữa. Có những cái vấn đề mà tôi ngay bây giờ chưa thể giải quyết được. Trong

khi đó nó đã gieo dắt bao nhiêu lâu nay như là trì hoãn liên tục công việc này hay là ăn uống thì thất thường không có để ý đến đồ ăn đồ uống hay là tập thể

dục thì ít lời vận động đúng không? Thế

nghĩ gì đến việc mai tôi muốn làm cái gì?

Thì ý của câu hỏi rõ ràng không phải là để cho chúng ta vươn tới một cái tương lai mà tiền nó không phải là vấn đề mà nó cho chúng ta thấy là nếu bây giờ chúng ta g tạm gác đi những cái mối lo hay là những cái thứ khiến chúng ta bị

nhức đầu đó qua một bên những cái nỗi lo cơm máo gạo tiền ấy thì cái điều gì nó thực sự nó là cái khát khao ở bên trong mỗi người mà chúng ta muốn làm mà bỏ qua những cái vướng bật cơ bản kia đi. Thực

ra thì các bạn cũng thấy câu hỏi đó hay là câu trả lời cho câu hỏi không phải hoàn toàn chỉ để cho vui bởi vì nếu mà các bạn trả lời nó là các bạn muốn trở thành một người đầu bếp thì tại sao ngay từ bây giờ chúng ta không dành 15 20

phút mỗi ngày để thực sự nấu cái món mà chúng ta muốn nấu thật giỏi thì có khi cái việc mà chúng ta trở thành đầu bếp ấy nó đến sớm hơn chúng ta dự tính ấy.

Và ngoài ra thì mình cũng thấy có một cái nghịch lý trong cuộc sống mà mình quan sát được đó là mặc dù thì mỗi chúng ta đều có những cái đều có hàng tá những cái vấn đề mà chúng ta cần phải quan tâm

giải quyết.

Và nhưng mà những cái thứ hữu hạn như là gì? Như là thời gian, như là [âm nhạc]

gì? Như là thời gian, như là [âm nhạc] năng lượng hay là sức khỏe của chúng ta thì chúng ta lại dành nó và sử dụng nó một cách khá là bừa bãi. Gần đây thì

mình có đòng được một cái vài dòng của tác giả tên là Oliver Boman, tác giả của cuốn sách The Antidote, Happiness for People Who can't stand positive

thinking. Mà mình thấy là ông viết khá

thinking. Mà mình thấy là ông viết khá là thú vị. Ông dùng rất là nhiều cái cụm từ doom scrolling. Nó là việc mà chúng ta gần như là có thể dành hàng giờ để

lướt mạng xã hội, xem những video ngắn mà những cái thông tin mà gần như là tiêu khiển mang tính gọi là gọi là bể nổi đấy. Mà thường thường là sau khi sử

nổi đấy. Mà thường thường là sau khi sử dụng và tiêu thụ những cái thông tin đấy thì chúng ta cảm thấy rất là ỷ ạch và bị đờ đẫn ra. Và việc mà bản thân của chúng ta mình cũng nghĩ là đặc biệt là các bạn

mà bạn đã xem mình thì chắc chắn là các bạn cũng đã dành rất là nhiều cách để có thể làm thế nào để giảm bớt đi cái cơn nghiện mạng xã hội đấy đi. Có thể là chúng ta dùng ứng dụng khác để chặn cái

ứng dụng mạng xã hội đấy hoặc là chúng ta để thẳng điện thoại sang một cái phòng khác khi mà chúng ta muốn tập trung hoặc là chúng ta úp màn hình điện thoại xuống cả kiểu. À nhưng mà theo tác giả ấy thì những cái cách như thế nó

không có tác dụng về mặt lâu dài được.

cá nhân mình cũng bị rơi vào trường hợp tương tưởng. À ví dụ như là có những

tương tưởng. À ví dụ như là có những ngày mình hoàn toàn không có nhu cầu muốn muốn cầm điện thoại lên, muốn vào mạng xã hội một chút nào cả. Nhưng mà bạn của mình nói là ôi có video này hay lắm, xem đi, xem buồn cười lắm. Xem xong một

video phát một hai tiếng sau mình nhận thấy là tại sao mình vẫn đang cầm điện thoại để xem. Mà thường thì là chúng ta thấy là một cái video ngắn là khoảng bao nhiêu lâu? 15 giây, 20 giây,

30 giây, 60 giây. Ví cho là 20 giây đi thì 1 phút là chúng ta xem được ba cái video. 2 tiếng là chúng ta xem được bao

video. 2 tiếng là chúng ta xem được bao nhiêu? 120 x 3 là 360 những cái nội dung

nhiêu? 120 x 3 là 360 những cái nội dung khác nhau. Còn những nội dung chúng ta

khác nhau. Còn những nội dung chúng ta từ gì? Xem những video giải cứu chó mèo

từ gì? Xem những video giải cứu chó mèo có thể là có thể khiến cho mình khóc sướt mướt ra ngay sau đấy. Nhưng mà như nội dung sau đấy là những video hài độc thoại mình cười hô hô hô. Xong rồi tiếp

theo sau nữa là những video chơi game mình rất lôi cuốn nhưng rồi lại những nội dung khác lại liên quan đến bạo lực hay là đánh nhau rồi lại khiến cho mình cảm thấy rất là lo lắng và như là cái

cái cảm xúc của mình nó cứ như là cái đồ thị nó cứ chạy lên chạy xuống như này và thực sự là mình cảm thấy rất là mệt bởi vì mình liên tục phải bị chuyển về cái sự tập trung giữa hết cái nội dung này đến nội dung kia tập trung hết từ cái

này đến cái kia và thường thường sau đấy thì mình sẽ bị ì ra và cả ngày hôm đấy mình có thể bị đơ và có đi làm hay là làm việc thì cái kết quả công việc nó cũng không được như là mình mong muốn.

thì góc nhìn của tác giả ấy nó là ngược lại. Thay vì là chúng ta tìm cách dập

lại. Thay vì là chúng ta tìm cách dập tắt cái cơn nghiện mạng xã hội bằng việc là sử dụng ứng dụng này ứng dụng kia để điện thoại sang chỗ này chỗ kia thì tại sao chúng ta không dành nhiều thời gian

hơn ở cái mặt còn lại nghĩa là dành nhiều thời gian hơn offline những cái hoạt động như là dành với gia đình, dành với con cái của mình, dành với bạn của mình, đi ăn tối với bạn, đọc một cuốn

sách nào đấy mà chúng ta hoàn toàn chìm đắm vào nó. Đó mới là cái cách mà tác giả nghĩ là hiệu quả hơn là việc là chúng ta ngồi bên này và cố gắng tìm cách dập tắt cái việc cái cơn nghiện điện thoại đi. Và các bạn thấy cái điều

này nó có giống giống cái gì không? Rất

là giống flow. Mà flow là cái gì? Chắc

các bạn xem mình lâu năm các bạn cũng hoàn toàn hiểu nó là cái gì rồi. Trạng

thái mà chúng ta hoàn toàn đắm chìm một cái điều gì để mà chúng ta hoàn toàn quên đến việc là thời gian không gian đang ở đâu đúng không? Và đây cũng giống như là cách mà rất là nhiều ông bố hay là bà mẹ đang thực hiện với con cái của

mình mà thôi. Các các ông bố bà mẹ không muốn con của mình chơi game, không muốn con của mình sử dụng điện thoại hay là máy tính bảng thì rõ ràng các bạn đang làm gì? Các bạn đang đẩy con của mình đi

làm gì? Các bạn đang đẩy con của mình đi ra ngoài để đèo bóng, đi chơi với bạn bè hoặc là cho vào những cái lớp học nhảy, những lớp học đàn piano. Đấy cũng chính là cách mà các bạn đã ứng dụng cho con của mình. Thì bây giờ tại sao chúng ta

của mình. Thì bây giờ tại sao chúng ta không ứng dụng như chính mình đúng không?

Quan điểm này cũng được khá là nhiều những cái tác giả sách hay là những nhà nghiên cứu đồng tình như là mình ở đây mình thấy là Katherine Martin cũng cho rằng là block lịch này, digital detox này, chặn điện thoại này, sử dụng app là

thậm chí là đổi màu của màn hình điện thoại thành màu đen trắng ấy, [âm nhạc] khả năng sẽ không có tác dụng bằng việc là thực sự đắm chìm vào những cái thế giới thực như là dành thời gian cho nghệ thuật, cho âm nhạc, gặp những người bạn

lâu năm chưa gặp hoạt động xã hội hay là đi khám phá thiên nhiên núi rừng thì tất nhiên là câu chuyện nó nằm không phải nằm ở chỗ Tức là bây giờ mình khuyến khích là mọi người nên đi gạt hết mọi

vấn đề cuộc sống đi để đắm chìm vào nghệ thuật đâu. Bởi rõ ràng là chúng ta vẫn

thuật đâu. Bởi rõ ràng là chúng ta vẫn còn luôn ở đó những cái nỗi lo về tiền bạc, về cơm áo, về nợ nần, về gia đình, về bạn bè, về bố mẹ, về con cái đúng không? Nhưng mà những cái khoảng thời

không? Nhưng mà những cái khoảng thời gian còn lại trong ngày của chúng ta, những khoảng thời gian ít ỏi kia, những cái giờ phút ngắn ngủi kia, chúng ta lại bật điện thoại lên chúng ta dành cho nó thì thực sự cuối mỗi ngày, mỗi tuần, mỗi

tháng ấy chúng ta có cảm thấy đủ đầy và hạnh phúc không? Nhưng mình là mình nói không rồi đấy. Và nếu bạn là một trong những người mà nói là tôi không có thời gian để nghĩ đến việc mà tôi muốn làm

cái gì đâu, bao nhiêu thứ cần phải lo.

Thì theo tác giả Bkama thì có khi chúng ta nên cần phải nghĩ lại bởi vì là cái to do list của chúng ta ấy nó có thể là vô hạn. Chúng ta có thể nhét vào đấy bất

vô hạn. Chúng ta có thể nhét vào đấy bất cứ điều gì chúng ta muốn vì chúng ta muốn mọi thứ. Nhưng mà thời gian của chúng ta thì nó đâu có vô hạn đâu. Thời

gian rõ ràng nó là hữu hạn. Thành ra là chúng ta sẽ không bao giờ có thể hoàn thành được tool list trong cuộc sống.

Chưa kể là ông nghĩ là đi một cách thái cực hơn nữa ấy, có thể là vào đến ngày mà chúng ta mất đi, ngày mà chúng ta không còn ở đây nữa thì cái do list nó vẫn dài ngoàng ngoãng những thứ mà chúng ta chưa có thể làm được. Nghĩa là sai.

Tóm lại là chúng ta không bao giờ có thể hoàn thành được cái tourist của chúng ta đâu. Vậy thì bây giờ chúng ta tập trung

đâu. Vậy thì bây giờ chúng ta tập trung tối ưu nó bằng cách nào? Theo ông thì việc thêm một dòng vào đó, những cái điều mà chúng ta thực sự muốn làm bằng cái câu hỏi ban đầu lúc nãy loại vô hình

chung khiến chúng ta bị ít lệ thuộc hơn vào cái tulis bởi vì chúng ta hoàn toàn đắm chìm vào cái việc chúng ta thực sự yêu thích nó. Rồi cuối cùng thì cái thời gian và sự chú ý của chúng ta vẫn là cái gì đấy mà chúng ta hoàn toàn cố gắng mỗi

ngày để tối ưu nó để làm thế nào để cho nó ra được kết quả tốt nhất. Và trong

khi chúng ta vẫn đang cố gắng gọi là tìm cách làm nào tự ưu nhất bằng có thể là bằng ứng dụng bằng notion bằng pomodoro rồi cách này cách kia thì những cái mạng

xã hội nó là cái bậc thầy trong việc là sử dụng cái khoảng thời gian chống của chúng ta một cách tốt nhất. họ biết hết và họ có không những là họ biết phân tích mà họ có thể sử dụng học máy AI và

những mô hình dự báo để biết là cái khoảng thời gian này trong ngày là chúng ta thích xem [âm nhạc] những nội dung này nhất và họ sẽ để những cái nội dung như thế và chúng ta để chúng ta làm gì tối ưu hóa cái khoảng thời gian chúng ta dành ở trên cái mạng [âm nhạc] xã hội

đấy thay vì việc là họ tối ưu hóa cái sự hạnh phúc của chúng ta à cái ý nghĩa cuộc sống của chúng ta họ không có để ý đến điều đó đâu. Và trước đây ấ khi mà chưa có điện thoại di động ấy chúng ta

có để ý là mỗi khi chúng ta đi đi nặng đi vệ sinh ấ chúng ta làm gì nh có thể là cầm những cái những cái chai dầu gội đầu sữa tắm thì các bạn cũng thành phần của nó đọc hướng dẫn sử dụng của nó chúng ta đâu có cái gì để làm hay là cầm

quyển sách vào đấy nhưng bây giờ thì sao chúng ta thay vì thế chúng ta ngồi khóc ngồi cười trên bệ sĩ có thể là kéo dài đến cả giờ đồng hồ và như mình bây giờ khi mà mình làm những cái hành động như

là đứng chờ thang máy hay là đứng ở trong một cái hàng dài gì đấy ờ thậm chí là chỉ cần 30 giây hay 60 giây thôi thì mình cố gắng nhắc mình là không lôi điện thoại ra mà thay về đấy mình có thể nghĩ

về cái cuộc học mình sắp học, cái công việc mình cần phải làm, mình cần phải làm nào cho nó tốt hơn hoặc là dáng đứng quần áo mình đang ăn mặc như nào có chỉnh tế hay không, đầu tóc có rối bù lên hay không hoặc thậm chí là mình

không làm cái gì hết bởi vì mình nghĩ là trong 60 giây đấy thay vì việc là mình lấp đầy nó vào một cái gì đấy khiến cho mình cảm thấy vui thỏa mãn và bây giờ mình chả làm cái gì hết ấy

mình nghĩ là cái việc không làm gì nó còn khiến cho mình cảm thấy vui hơn và gần như là không bị não của mình nó không bị ì ra thay vì việc là mình cố

gắng lấp nó bằng hai ba cái video ngắn.

Theo mình nó là như thế. Và gần như là mình cũng mới đọc được một cái khảo sát trên 1000 người trưởng thành ở Mỹ cũng thấy là 75% số người trưởng thành ở Mỹ cũng cho rằng họ đang gặp vấn đề về sự

tập trung.

Nhà tâm lý học ở đây La'real Mark, tác giả của cái cuốn Attention Span ấy cũng cho thấy là khả năng con người tập trung vào việc những cái việc làm ngay trước mắt, những công việc mà cần phải sử dụng đến màn hình điện thoại, màn hình máy

tính nó đang giảm đi một cách nghiêm trọng sau 20 năm. Mà những cái điều này không cần tiến sĩ phải nói ra chắc chúng ta cũng tự nhìn thấy. Và hơn nữa là số

lượng trẻ em mà đang được chẩn đoán bị mắ ADHE [âm nhạc] là cái hội chứng gì?

Rối loạn, tăng rộng, giảm chú ý đang ngày càng nhiều thêm.

Mà theo mình thì rõ ràng vấn đề ở đây nó không phải nằm ở việc là khả năng tập trung không mà còn ở việc là chúng ta đang để cho cái sự tập trung của chúng ta bị định nghĩa bằng số phút, bằng số

[âm nhạc] lượt xem, bằng doanh thu quảng cáo và số tương tác.

Có những người còn đi xa hơn, mang cái luận điển này đi rất là xa như là nhà sử học Graham Bernett còn nói rằng là cái sự tập trung của con người hiện đại có

thể có khả năng gây rủi ro đến nền tự do dân chủ. Bởi vì ông cho rằng là cái sự

dân chủ. Bởi vì ông cho rằng là cái sự tập trung thực sự nó là khi mà chúng ta quên mất mình đang ở đâu. À khi chúng ta đọc một cuốn sách hay hay gần gũi chúng ta hơn. Đó là khi chúng ta dành bữa cơm

ta hơn. Đó là khi chúng ta dành bữa cơm gia đình với với bố mẹ, với người thân vào ngày mùng 1 Tết hoặc là đi uống cà phê với bạn bè vào những ngày cận Tết chẳng hạn. Đó mới là cái sự tập trung

chẳng hạn. Đó mới là cái sự tập trung thực sự. Bởi vì theo ông ấy khi mà chúng

thực sự. Bởi vì theo ông ấy khi mà chúng ta đã để cho mạng xã hội chiếm dụng hơn nữa là kiếm tiền từ cái thời gian của chúng ta, từ cái sự tập trung của chúng ta mà đáng ra chúng ta không nên dành và

chúng ta không muốn dành cho nó thì đó là khi chúng ta đang mất đi cái sự tự do của chính mình.

Tiếp theo đến phần thứ hai, câu hỏi thứ hai, thời gian là hữu hạn. Thế còn năng lượng thì sao? Thời gian hay là sự tập trung b chúng ta thừa biết nó là hữu hạn rồi. Nhưng mà trong năm 2025 vừa qua ấy

rồi. Nhưng mà trong năm 2025 vừa qua ấy thì mình có cố gắng tối ưu hóa và tập trung quan sát một cái góc nhìn tiếp theo, một góc độ thứ ba nữa. À và mình

cảm thấy nó rất là thú vị đó là năng lượng. À lý do bắt nguồn vong

lượng. À lý do bắt nguồn vong trong tuần ở một số quán cà phê nhất định chẳng hạn thì cái khả năng tập trung cũng như là cái sự sáng tạo của mình ấ nó gần như là nó gần như là bật

bật đèn lên một cách rất là khác so những ngày còn lại hay là ở những cái chỗ làm việc khác. Kể cả khi mà mình đã time block nghĩa là mình đã chặn cái khoảng thời gian là ví dụ như là từ 9

đến 11:00 sáng là tôi sẽ làm việc này. À

rồi từ 11 đến 12:00 là tôi sẽ làm việc việc B. Nhưng mà khi mà mình ngồi 9:00

việc B. Nhưng mà khi mà mình ngồi 9:00 sáng vào bàn ấy, mình không thể tập trung để làm cái việc a kia được. Và

mình thấy là mình cũng cố sáng tạo đi cũng không thể sáng tạo được. Và mình

không hiểu nó là vì sao sau một khoảng thời gian liên tục liên tục quan sát là bây giờ bây giờ mình ăn cái này thì mình thấy là nó có tập trung hơn được không?

Mình ngủ ít đi, mình ngủ nhiều hơn có tập trung hơn được không? Và mình nhận ra là à cái năng lượng của mình ấy ở những cái thời điểm này nó không cho phép mình làm điều đó. Và nói nôm ra là bây giờ về mặt thể chất thì tôi đang

ngồi đấy nhưng mà về mặt tinh thần thì tôi đang ở chỗ khác. Và một điều mình cảm thấy rất là thú vị đó là mặc dù thời gian nó là hữu hạn nhưng mà năng lượng thì nó lại có thể được sạc lại một cách có chủ đích. Và khi mình nhận ra là mình

biết quản lý năng lượng của mình tốt hơn ấy thì mình có thể hoàn thành nhiều công việc hơn. Kết quả công việc lại tốt hơn

việc hơn. Kết quả công việc lại tốt hơn nhưng mà lại dùng ít công sức hơn, ít thời gian hơn mà cái cảm xúc của mình nó kiểm soát tốt hơn kể cả trong khi làm việc lẫn là sau khi làm việc. Và thành

ra là mỗi một cuối tuần gần như là mỗi một sáng chủ nhật trong mỗi một tuần trong năm vừa rồi mình lại ngồi mình ghi lại xem là cái việc này mình làm nó tốt nhất với ai, ở đâu, khi nào rồi là tại

sao mình lại làm nó tốt. Nghĩa là gần như là bộ chọn bộ năm cái chữ W đúng không? What rồi là with whom, rồi là

không? What rồi là with whom, rồi là where rồi là when, rồi là why đúng không? Và thành ra là mình nhận thấy một

không? Và thành ra là mình nhận thấy một cái điểm, một vài điểm rất là thư vị như thế này. Cái này nó rất là mang tính cá

thế này. Cái này nó rất là mang tính cá nhân thôi nhưng mà mình rất là muốn ghi lại cho chính mình đã. Ví dụ như là về mặt địa điểm nhá, mình cảm thấy là có những quán cà phê X mình ngồi đấy mình

lại thấy mà mình làm việc sáng tạo rất là tốt. Nhưng khi mình nhảy sang quán cà

là tốt. Nhưng khi mình nhảy sang quán cà phê Y ấ thì mình lại nảy số rất là nhanh. Nghĩa là mình làm về mặt gần như

nhanh. Nghĩa là mình làm về mặt gần như là về mặt kết nối thông tin ấ mình lại làm rất rất là rất là nhanh và nhạy nên là thành ra mỗi khi mình cần phải làm những cái file Excel phức tạp ấy mình lại ra quán cà phê I.

Rồi là về mặt thời gian mình cảm thấy là 8:00 sáng não của mình nó nhạy hơn rất là nhiều so với 5:00 chiều 5 6:00 chiều nên là mình dồn hết những công việc cần phải cần phải đầy những cái sự sáng tạo

mình để hết nó vào buổi sáng. Còn cứ đến mỗi buổi chiều ấy 5 6:00 chiều thay vì mình ngồi làm việc mình bỏ luôn không làm nữa. À mình về nhà mình nấu ăn và

làm nữa. À mình về nhà mình nấu ăn và mình lại cảm thấy là cái việc nấu ăn ấy mặc dù chỉ mất 15 20 phút thôi nhưng nó sạc lại năng lượng của mình cực cực nhanh. Và có những hôm mà mình gì và cái

nhanh. Và có những hôm mà mình gì và cái này nó chuyển sang việc gọi là hành động rồi đấy. Có những ngày mà mình thấy mình

rồi đấy. Có những ngày mà mình thấy mình có nấu ăn ấy thì tối hôm đấy mình có thể ngay lập tức ngồi vào bàn và làm việc đến nửa đêm mà gần như là không thấy mệt. Kể cả đêm hôm đấy mình ngủ ít đi

mệt. Kể cả đêm hôm đấy mình ngủ ít đi một chút cũng thế. Nhưng có những hôm mình phải đi ăn ngoài do là có việc, do là gặp bạn bè hoặc là do công việc thì cái tối hôm đấy mình có muốn làm thế nào

mình cũng không thể ngồi làm việc được.

Tất nhiên là mình nghĩ là việc nấu ăn với mình ấy nó cũng là một cách để mình thiền. Bởi vì trong cái lúc đấy mình

thiền. Bởi vì trong cái lúc đấy mình hoàn toàn tập trung với việc là mình nấu cái món này như thế nào. Mỗi ngày mình lại thêm thử một cái thứ nó khác vào, một cái vị khác vào xem nó có ra cái gì hay không. Một có rất nhiều hôm mình

hay không. Một có rất nhiều hôm mình phải ăn đồ sống bởi vì mình không biết nấu bạn ạ. Và nhưng mà rõ ràng ít ra ấy mình có ăn nấu không

ngon đi nữa thì mình cũng thấy là nó cho mình cái cảm giác là mình đang chăm sóc sức khỏe của bản thân mình. Thay vì việc là mình đi đặt đồ ăn bên ngoài mà bây giờ các bạn thấy vệ sinh an toàn thực phẩm là một dấu chấm hỏi rất là lớn. Và

khi mình đặt đồ ăn bên ngoài mình cũng cảm thấy lo mặc dù là những chỗ mình đặt đồ ăn là những chỗ mình rất là tin tưởng nhưng mà không thể biết là nguồn gốc thực phẩm họ lấy từ đâu.

Rồi với thực phẩm đi nữa nói nốt về đồ ăn này. Những cái hôm mà mình ăn đồ

ăn này. Những cái hôm mà mình ăn đồ chiên rán ấy, đồ nhiều dầu mỡ, đồ nhiều thịt, nhiều đạn nó lại khiến cảm thấy mình không hiểu sao mình lại cảm thấy rất là mệt mỏi. Còn những hôm nào mình

ăn nhiều rau, ăn đồ luộc à nhiều cái rau củ hơn thì lại cảm thấy cơ thể của mình nhẹ nhõm hơn.

Mình thy nghĩ lại suy nghĩ nó lại thông suốt hơn nha và mình lại cảm thấy vui vẻ hơn. Thành ra là bây giờ mình càng ngày

hơn. Thành ra là bây giờ mình càng ngày mình càng ăn ít thịt và ít đồ trên rán hơn và nhiều rau hơn. Và nhiều bạn bè của mình cũng đang nói là này không sớm thì muộn mình chuyển sang ăn chay mất.

Mình không biết được các bạn ạ. Mình th

vọng mình vẫn muốn ăn thịt lắm.

Và kể cả với công việc nữa mình cũng nhận ra cái này buồn hơi buồn cười đó là có những cái loại báo cáo, những loại biểu đồ hay là những loại công việc, những loại phân tích nó khiến cho mình

cảm thấy là sau khi mình làm xong mình còn cảm thấy vui hơn cả trước khi mình làm. Nghĩa là những cái những cái mảng

làm. Nghĩa là những cái những cái mảng công việc đấy nó khiến cho mình rất rất là dễ sạc lại năng lượng và sạc pin lại.

Thành ra là mình sẽ làm gì? Mình xen kẽ những công việc mình rất thích làm và những công việc khiến cho mình cảm thấy là mình bị sụt pin rất là nhanh.

rồi ngủ nữa. Cái ngày nào mà mình cảm thấy mình ngủ nhiều hơn 7 tiếng ấy, mình thức dậy mình cảm thấy ngày hôm đấy nó rất là sảng khoái và kể cả làm việc cũng thế. Đầu óc kết nối thông tin rất nhanh

thế. Đầu óc kết nối thông tin rất nhanh nhạy, nghĩ ra những thứ mà bình thường mình không hiểu sao mình có thể nghĩ được. Nhưng mà những hôm nào mà ngủ ít

được. Nhưng mà những hôm nào mà ngủ ít hơn 6 tiếng là ý như rằng hôm sau là bị đơ và đi làm coi như là tính toán chắc chắn là kiểu gì cũng nhầm chỗ này chỗ kia. Tính nhầm rất là chậm.

kia. Tính nhầm rất là chậm.

Và có thể là đây cũng có thể là dấu hiệu của tuổi già đang ập đến với mình không biết được nhưng mà có thể cơ thể của mình cũng cần một cái sự kiểm soát đặc biệt hơn sau

khác so với cái hồi sinh viên. Hồi sinh

viên có thể chỉ ngủ vài ba tiếng đêm có thể cày game ầm ầm ầm nhưng hôm sau vẫn đi tập thể dục chạy bộ âm ầm ầm à vẫn đi học ầm ầm không có vấn đề gì cả. Nhưng

mà bây giờ thì có thể là mình cũng đã có tuổi và cần phải cần phải để ý nhiều hơn để làm thế nào để ra được kết quả tốt hơn khác so với hồi mình còn trẻ.

Thì dần già sau một thời gian thì mình nhận thấy là mình càng ngày càng càng dành ít thời gian hơn mà lại hoàn thành được công việc một cách tốt hơn mà khả năng kết nối thông tin, chất lượng công

việc của mình à cũng có vẻ tốt hơn. Đấy

là hệ quả của việc mà mình quản lý năng lượng tốt hơn. Và nhiều đồng nghiệp của mình cũng nói là mình trông gần đây, dạo gần đây trông có vẻ là mình vui hơn, mình hạnh phúc hơn và thậ nhất là kết

quả công việc mình cũng vẫn là vẫn rất là tốt. À và trông của mình có vẻ là rất

là tốt. À và trông của mình có vẻ là rất là enjoy công việc mình đang làm. Thì có

thể là thực sự thì có thể có hàng nghìn lý do dẫn đến cái việc dẫn hệ quả như thế nhưng mà mình tin chắc chắn là cái việc quản lý năng lượng nó là một phần lớn ở trong đó.

Và rốt cuộc lại thì sau [âm nhạc] 1 hai năm chủ động quan sát, liên tục học quan sát và để ý bản thân mình cũng như là sửa lại, sửa đi sửa lại cách mà mình làm việc. Ấ và tối ưu nó thì gần đây mình đã

việc. Ấ và tối ưu nó thì gần đây mình đã đọc những cái báo cáo, những phân tích của những cái nhà nghiên cứu về tối ưu về quản lý năng lượng ấy thì cả về mặt vật lý nữa thì mình cũng biết là năng

lượng nó bắt nguồn từ bốn yếu tố. Họ nói

là thể chất này, cảm xúc này, tâm trí và sự gắn kết về mặt tinh thần hay là spirit.

Và cũng có rất nhiều lãnh đạo cấp cao được đưa vào những cái khóa đào tạo khách khe để mà tìm ra cái nơi mà họ thực sự đạt hiệu quả tốt, công việc tốt nhất. Họ đưa rất là nhiều những cái se

nhất. Họ đưa rất là nhiều những cái se level, những lãnh đạo ở tầm phó tổng giám đốc, tổng giám đốc đưa đi để tìm xem đâu là cái nơi mà thực sự khiến cho

họ cảm thấy à tối ưu nhất. Về mặt đầu ra ấy thì doanh nghiệp sử dụng cái a cái công cụ này rất là nhiều để đưa nhân viên của mình vào cái trạng thái tạo ra

kết nhiều kết quả nhất. À thì thực ra là nói ngắn gọn lại thì là những cái khóa đào tạo cho những lãnh đạo cấp cao này cũng đưa họ vào trạng thái flow mà thôi.

Thì mình cũng không thấy nó quá là khác biệt gì những gì mà mình đã tự ngẫm trong vòng 1 hai năm vừa qua. Và quan

trọng nhất với bản thân mình ấ điều cốt lõi hơn cả đó là những cái nó gọi là who, where, when, why, what, with whom hay là thể chất, cảm xúc, tâm trí và

tinh thần, tâm hồn ấy nó chỉ là những cái yếu tố tactics ở mặt bề mặt mà thôi.

Thực sự nó với mình nó không phải là những cái thứ mà thực sự là mang tính cốt lõi và nền tảng. Một cái điều thực sự mà nó khiến cho mình cảm thấy đủ đầy và mãn nguyện trong cái năm vừa qua ấy,

nó là việc mà mình được sống à với đúng những gì mà mình muốn. À mình làm những cái gì mà mình thích và nói nôm na là được làm những thứ mà với chính khả năng

và hoàn toàn khả năng của bản thân của mình. Và giờ mà mình hỏi bạn là hôm qua

mình. Và giờ mà mình hỏi bạn là hôm qua bạn đã xem những video ngắn nào? Các bạn

còn nhớ được những cái video mà hôm qua bạn đã xem là cái gì không? Thì mình đảm bảo các bạn là các bạn không nhớ hết được đâu. À và chưa kể nữa là bây giờ

được đâu. À và chưa kể nữa là bây giờ thử nhìn xem bạn của 30 35 về sau ấy, các bạn có nhớ rằng là năm nay các bạn đã tối ưu hóa thời gian để có thể tăng thêm được một tiếng công việc mỗi

[âm nhạc] tuần hay không? Hay là các bạn sẽ nhớ là năm nay là năm đầu tiên mà các bạn à tặng cho con mình một thứ mà con thực sự muốn. Các bạn đưa bố mẹ mình lần đầu tiên được đến được nơi mà bố mẹ thực

sự muốn đi. Các bạn giúp bố mẹ thay thửa, thay thửa, sửa nhà cho ngày Tết hay là các bạn thực sự là đặt chân ở đến cái miền đất mà các bạn đã mơ ước xong bao nhiêu lâu nay đúng không? hay là các

bạn có thể mở được một cái quán cà phê mà các bạn yêu thích trong suốt 10 20 năm vừa qua. Đấy mới là cái mà mình nghĩ là cái mà nó khiến cho chúng ta cảm thấy thực sự vui và chúng ta sẽ nhớ mãi sau này. Và

đó chính là cái câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên ở cái video này của mình. Và

mình cũng muốn kết lại cái video này ở đây.

Thế thôi. Mình cũng muốn là giữ cái video này nó rất là rất là tự sự, rất là raw, rất là không có gọi là một chút gì đấy mang tính

kết nối rồi đầu đuôi rồi là để ý rồi mặt nội dung các thứ như thế nào cả. Và hi

vọng là nếu các bạn thích những nội dung như thế này thì mình cũng sẽ cố gắng làm nhiều những nội dung thế này hơn. Và

mình thì mình rất là ngại à làm nội dung mà không phải ở nhà. Mặc dù đây cũng là một mình mình ở cái chỗ này thôi nhưng mà nó cũng khiến cho mình gần như là đang đi làm khác những cái gì mà mình đã làm. Ngày xưa mình chỉ mình có làm đúng

làm. Ngày xưa mình chỉ mình có làm đúng một cái video như thế này thôi. Từ cái

hồi mà mình mới làm kênh à khi mình ngồi ở ngoài ngoài sảnh à ngoài ghế ngoài công cộng ở chỗ đen. Thôi nói vậy thôi.

Chúc các bạn có một cái tết no đủ và đấm ấm với gia đình. Kể cả các bạn có ở cạnh bố mẹ hay không hay là chúc tết bố mẹ từ xa. Nhưng mà hy vọng các bạn có một năm

xa. Nhưng mà hy vọng các bạn có một năm thực sự là thành công và may mắn. Bye

bye. Chúc mừng năm mới.

[âm nhạc] [âm nhạc]

Loading...

Loading video analysis...