LongCut logo

FIA #5 | Những tổn thất của nhân loại trước tương lai AI | TS. Đặng Hoàng Giang

By VIETSUCCESS

Summary

Topics Covered

  • Xây dựng bản thân thay vì tìm kiếm
  • Chấp nhận mất mát để bước vào cái mới
  • AI đánh dấu ngày cuối của nền văn minh
  • Nở hoa như kim chỉ nam cuộc đời tốt đẹp
  • Tự do là giá trị cao nhất chống nô lệ công việc

Full Transcript

Cái sự xuất hiện của AI ở cái hình dạng và mức độ như thế này thì nó cho mình một cái cảm giác là cái xã hội, cái nền văn minh, cái cuộc sống của chúng ta như

hiện nay đang ở những ngày cuối cùng của nó. Nếu như sắp tới mình không biết được

nó. Nếu như sắp tới mình không biết được cái bài text này, cái bản nhạc kia, cái bức tranh đấy là do người vẽ hay là do máy vẽ thì với mình đấy sẽ là một cái tổn thất. Có thể nó sẽ liên quan đến câu

tổn thất. Có thể nó sẽ liên quan đến câu hỏi là làm người là như thế nào. Ấy, cái

mà khiến chúng ta khác với máy nó là cái gì? cái cái phẩm chất của chúng ta nó là

gì? cái cái phẩm chất của chúng ta nó là cái gì? Cái cái việc làm người ấ nó được

cái gì? Cái cái việc làm người ấ nó được định nghĩa như thế nào? nhân loại chưa bao giờ trải qua hay là chứng kiến một cái thời điểm như thế này.

>> Xin chào mừng quý vị khán giả và các bạn đã quay trở lại với Future Impact Kamy mùa thứ năm đồng sản xuất và phát hành trên nền tảng của việc Success. Thì hôm

nay Hùng rất là hân hạnh được mời đến chương trình một cách mời đặc biệt một người anh mà Hùng đã rất là may mắn có nhiều buổi trò chuyện và hôm nay thì rất

may là được anh đã bay từ Hà Nội vào Hồ Chí Minh để thực hiện cái buổi ghi hình này. À xin rất cảm ơn anh. Cảm ơn Tiến

này. À xin rất cảm ơn anh. Cảm ơn Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang.

>> Chào Hùng. Rất là vui được gặp lại Hùng.

>> Tiến sĩ Đặng Hoàng Giang là một nhà nghiên cứu phát triển, nhà hoạt động xã hội và tác giả có ảnh hưởng lớn tại Việt Nam. Từ cuốn sách Đầu tây bức xúc không

Nam. Từ cuốn sách Đầu tây bức xúc không làm ta vô ken, anh đã chọn cho mình một con đường viết không chạy theo xu hướng mà đi thẳng vào những chủ đề khó nói của con người hiện đại. Ví dụ như mạng xã

hội, công lý, trầm cảm, chấn thương tâm lý, sự cô đơn, nhu cầu được lắng nghe và gần đây nhất là cuốn sách Vẻ đẹp của cảnh sác tầm thường với anh viết lách không phải để trở thành người phát ngôn mà để trao cho con người cảm giác được

nhìn thấy, được ghi nhận và kết nối. Và

đôi khi chỉ cần như thế con người đã bớt cô độc hơn trong thế giới này.

Thì trước khi bắt đầu buổi nói chuyện thì em rất muốn hỏi anh Giang về trong thời gian gần đây á thì cái cảm giác chung về cuộc sống của anh Giang như thế nào?

Ừ, mình đang ở trong một cái giai đoạn giao thời gọi là transition, một cái sự dịch chuyển khi các cụ nhà mình thì hoặc là vừa qua đời hoặc là đã khá là lớn

tuổi và thời gian sống thì đều mọi người đều biết là không còn nhiều mặc dù là cụ còn rất là khỏe mạnh và các con của mình thì cũng ở cái tuổi thoát khỏi tuổi tuổi

thơ, tuổi teenager và trở thành những người trẻ tuổi, những người lớn trẻ tuổi và bước vào cuộc sống riêng của của các bạn ấy. Như vậy là mình sẽ phải có một

bạn ấy. Như vậy là mình sẽ phải có một cái sự dịch chuyển từ vai trò làm bố và làm con sang vai trò có thể làm à không còn bố mẹ nữa và cũng không phải là một

cái phụ huynh ở cái trạng thái kinh điển nữa bởi vì các con đã lớn rồi và không còn cần gì đến các bố mẹ của chúng nữa.

Như vậy là mình đang ở một cái trạng cái giai đoạn đang khá là quan trọng của cái dịch chuyển trong những cái quãng đời khác nhau. Và thường các cái dịch chuyển

khác nhau. Và thường các cái dịch chuyển này thì nó đều mang lại những cái sự bất an, cái sự hoang mang không biết là tương lai sẽ như thế nào, cái vai trò cũ của mình thì không còn phù hợp nữa, vai

trò mới của mình sẽ ra sao, mình là ai, mình muốn gì thì nó đem lại một loạt những câu hỏi khá là quan trọng như thế.

À một mặt thì à cái việc mà có thể suy nghĩ về những câu hỏi đấy là một cái điều rất là hữu ích, quan trọng và thú vị. Mặt khác thì mình cũng phải thừa

vị. Mặt khác thì mình cũng phải thừa nhận là nó mình mình đang mất đi cái sự yên ổn, cái sự quen thuộc của một ví dụ của một cái gia đình bốn người sống đồng

ở với nhau, bây giờ con cái ở mọi nơi hoặc là mình còn bố mẹ và sắp tới mình sẽ không còn bố mẹ nữa chẳng hạn. Thì à

đấy cũng sẽ là những cái mất mát ừ mà con người thì sẽ phải đối mặt với những cái mất mát đấy. Thì mình cho rằng cái việc mình đối mặt với những cái mất mát

đấy và coi chúng như là những cái cơ hội để mình à nhìn nhận mà mình trưởng thành mình mình chín chắn hơn sẽ là một cái điều quan trọng.

>> Cái anh Giang đang muốn đề cập tới là sự mất mát vai trò >> sự mất mát của cái cũ. của cái cũ. Cách

cũ có thể nó rất là tốt đẹp, nó rất là đẹp đẽ nhưng mà nó không thể tiếp tục mãi mãi được đúng không? Bố mẹ mình sẽ không sống mãi mãi được, các con mình sẽ không nhỏ mãi mãi được, sức khỏe của mình sẽ không mãi mãi giống như trước

được. Như vậy là mình sẽ liên tục phải

được. Như vậy là mình sẽ liên tục phải đối mặt với những cái mất mát đấy và để đối mặt với cái mới.

Cái mới này có có phải là thựt ra anh Giang sẽ quay trở lại với chính bản thân anh không?

à lúc đó không còn gắn với bất kỳ một cái vai trò là một người con hay là một người bố nữa mà là với chính bản thân anh á.

>> Mình nghĩ là khá là khó để định nghĩa bản thân mà tách biệt khỏi hoàn toàn các cái cá nhân khác đúng không? Anh chị em của mình, bố mẹ của mình, các con cái của mình, đồng nghiệp của mình, bạn bè của mình. Khi mình tách biệt khỏi thì

của mình. Khi mình tách biệt khỏi thì thì rất là khó để biết được mình là ai, mình là gì. Thì cho nên là à cái câu hỏi đi tìm bản thân và việc đi tìm bản thân

ấy nó cũng nó cũng khá là thách thức bởi vì bản thân là cái gì đó mình mình không nghĩ là bản thân nó là một cái viên gạch hay là một cái hòn đá hay là một cái khu

gỗ mà mình tìm được nó xong mình tóm lên nó mà cái mà ta gọi là bản thân đấy có thể nó lại luôn luôn nó thay đổi và nó là cái sản phẩm của cái việc ta sống.

Khi ta sống như thế nào đấy thì cái bản thân nó được hình thành chứ không phải là nó là một cái gì đấy bất biến mà ta đi tìm nó và lúc thì tìm được lúc thì không tìm được.

>> Ừ.

>> Ừ.

>> Rồi mình cho rằng mình sẽ phải xây dựng một cái bản thân mới, xây dựng xây dựng một cái giang mới và nó có những cái khía cạnh khác một cách cơ bản so với

cái giang cũ. À chứ không phải là mình đi tìm một cái giang nào đấy mà nó đang bị kiểu như là phủ cát lên.

Giống như mình không cho rằng là có một cái bản thể của Hùng được định nghĩa rõ ràng là CMO, làm marketer gì đấy mà cái bản thể của Hùng sẽ được xây dựng thông

qua những cái trải nghiệm của Hùng, thông qua những cái à suy nghĩ, những cái hành động của Hùng. Cho nên cái bản thể của Hùng 10 năm tới có thể nó rất là khác so với bây giờ và bây giờ thì đã

khác rồi so với 10 năm trước. Vâng. Thế

thì cái gì là cái cụ thể cái bản thể của Hùng thì mình cho rằng nó là toàn bộ cái tổng thể đấy chứ mình cũng không để nói được là 10 năm tiếp theo thì đấy mới là cái bản thể thực sự của Hùng.

>> Dạ.

>> Mà mình cho rằng nó sẽ là tổng hợp của tất cả những cái trạng thái của quá khứ, của tương lai và của bây giờ đó.

>> Ừ.

>> Dạ. Nếu vì mình quay lại cái cảm cái cảm giác mà anh Giang chia sẻ lúc nãy á thì anh Giang có

phân biệt được là cái cảm giác mà à bất an, cảm giác mà lo lắng nó đến từ cái chuyện là mình không có

một cái navigator, không có cái định hướng rõ ràng cho phía trước hay là mình đang mất đi những cái sự ổn định quen thuộc.

mà mình vốn đã tận hưởng trong một khoảng thời gian tương đối.

>> Mình nghĩ là cả hai. À cái điểm thứ nhất có lẽ là cái sự bất an nó đến từ cái mong muốn bấu víu, mong muốn bám víu ở cái đẹp đẽ. Ví dụ cái sự đẹp đẽ của gia

đình khi mà trẻ con còn nhỏ và mọi người đi du lịch với nhau, ăn uống cùng với nhau, đi chơi cùng với nhau thì nó không còn nữa. Bởi vì trẻ con bây giờ nó lớn

còn nữa. Bởi vì trẻ con bây giờ nó lớn rồi và chúng không có muốn đi với bố mẹ nữa như vậy. Nhưng mà nếu mình cứ bấu ví vào những cái đẹp đẽ đấy thì mình sẽ có một cái sự buồn đau bởi vì à bởi vì cái

đó mất rồi. mình cũng đau buồn bởi vì có thể bố mẹ mình đã mất hoặc là sắp mất hoặc là tuổi trẻ của mình đã qua rồi thì

nó có cái sự tiếc nuối, nó có cái sự à đối mặt với cái sự mất mát đấy. Thì và

cái sự tiếc nuối này là khá là hiển nhiên. Thế nhưng mà nếu mà nó

nhiên. Thế nhưng mà nếu mà nó khi mà mình bị chìm đắm trong sự đau buồn đấy thì nó sẽ thành một cái vấn đề.

Thế thì cái thách thức ở đây sẽ làm sao để sống với tất cả những cái tiếc nuối đấy, sống với tất cả những cái đẹp đẽ đấy. Nhưng mà chấp nhận rằng nó không

đấy. Nhưng mà chấp nhận rằng nó không thể mãi mãi tiếp tục như vậy được.

>> Mình phải bước vào cái mới và đây là cái sự bất an tiếp theo là cái mới nó là cái gì và tôi sẽ như thế nào trong cái mới đấy? Liệu tôi có hạnh phúc hay không?

đấy? Liệu tôi có hạnh phúc hay không?

Tôi có hài lòng hay không? Nó có đẹp đẽ như cái cụ hay không? Thì tất nhiên là mọi thứ nó đều chưa rõ ràng bởi vì nó là mới. Thì cái sự không rõ ràng đấy, cái

mới. Thì cái sự không rõ ràng đấy, cái việc không biết mình là ai, mình muốn gì đấy, mình cần phải làm gì, không có ai chỉ ra cho mình biết là mình cần phải làm gì.

thì cũng là một cái khiến cho mình nghĩ là rất là nhiều người cảm thấy hoang mang kể cả những cái người mà rất là lớn rồi 60 70 80 tuổi rồi nhưng họ vẫn tiếp tục họ ho mang bởi vì họ lại bước vào

một cái hành trình mới một cái giai đoạn mới trong cái cuộc đời của họ và có thể đến lúc mà mình sắp chết đấy lúc mình 80 tuổi sắp chết thì đấy cũng sẽ là cái lúc mà cái khủng hoảng hiện sinh nó lại lớn nhất trong cái chuyện là ờ thế giờ tôi

có ý nghĩa gì không và tôi còn có hai ba năm tiếp theo tôi làm gì với cái hai ba năm tiếp theo đấy thì có thể đấy cũng sẽ là cái lốc mà chúng ta vật vật vả nhất.

>> Tại vì em em muốn hỏi anh Giang câu này vì em tin anh Giang là người cũng sẽ xem xét, cân nhắc đánh giá một cách nó có hệ thống trước khi đưa một cái quyết định.

Thì em muốn hỏi là vậy là những cái tín hiệu nào mà cho anh Giang cảm thấy là mình đang không có sống động để mà anh bắt đầu cân nhắc là à mình chắc mình phải làm một cái thứ gì đó mới

thôi, khác hơn để cho mình có cảm giác mình thật sự được sống.

Có thể đâu đấy cái sự buồn chán nó bắt đầu lẩn đến, nó bắt đầu nhẹ nhàng nó kéo đến. Nhưng mà con mèo nó bao giờ nó bước

đến. Nhưng mà con mèo nó bao giờ nó bước vào, mình không còn cảm thấy hứng thú mình muốn tìm một cái gì mới à

nhưng mà bao nhiêu lâu anh ý là ý là em em muốn tìm những cái chỉ dẫn với là bao nhiêu lâu thì anh mới thấy là cái cảm

giác đó nó nó thật sự phải đáng cân nhắc hay là cái mức độ số lượng tín hiệu mà anh có thể cảm nhận được.

>> Đây sẽ là một cái rất là khó bởi vì mình không định lượng được. Rất là đáng tiếc là nó không có mấy công thức như là sau 6 tháng thì mình cần quyết định chẳng hạnn hoặc là sau 3 tháng mình cần quyết định chẳng hạn hoặc là sau ba cuộc nói

chuyện nha. Mình sẽ không mình sẽ rất là băn

nha. Mình sẽ không mình sẽ rất là băn khoăn giữa cái cũ và cái mới. Mình không

biết là mình rời cái cũ bởi vì mình chóng chán.

Mình đang nhẽ mình phải có một cái sự kiên trì nhiều hơn. Mình phải ở nó nhiều hơn. Nếu như mình kiên trì hơn chút nữa,

hơn. Nếu như mình kiên trì hơn chút nữa, mình ở với nó nhiều hơn thì biết đâu mình lại thích nó, mình say với nó thì sao? Bao nhiêu người như thế rồi cơ mà.

sao? Bao nhiêu người như thế rồi cơ mà.

Đúng không? Thế thì lúc nào là cái lúc mà mình thực sự mình nghĩ rằng là mình cần cái mới chứ mình không nên ở với cái cũ nữa. À rồi nhớ đâu cái mới lại không

cũ nữa. À rồi nhớ đâu cái mới lại không làm cho mình hạnh phúc mà cái cũ mới là cái mình làm cho cho mình hạnh phúc. Thì

sao?

lúc nào cái lúc mà mình biết là mình cần phải chuyển đổi thì mình nghĩ là có hai yếu tố quan trọng trong những cái quá trình ra quyết định như vậy. Một là

intuition, một là cái >> trực giác.

>> Trực giác nhở.

>> Dạ.

>> Trực giác sau khi đã làm bài tập về nhà, tức là đã thu thập rất là nhiều thông tin rồi hình dung ra cuộc đời mới, cuộc đời cũ các thứ, suy ngẫm các thứ thì à rồi rồi dùng trực giác để ra quyết định

thay vì là dùng chí óc. Tức là cái đấy mình mình nghĩ rằng có thể coi là một công thức tạm tạm ổn ở với mình ấy. Tức

là đã chuẩn bị sẵn cái nền tảng mang tính đầu óc phân tích các thứ thông tin này nọ các thứ sau rồi dùng trực giác để để quyết định. Và cái thứ hai có lẽ là

một cái thái độ là ok khi đã ra quyết định rồi thì ra sao thì ra và mình không tiếc nuối nữa. Cái đấy có thể cũng khá là quan trọng bởi vì cũng sẽ rất là nhiều trường hợp mình ra mình mình bước

vào một cái gì mới và nó cực kỳ tệ. mình

không thích nó thì nó linh tinh và cái cũ thực ra mới là cái mình muốn ấy. thì

lúc đấy sẽ rất là dễ rơi vào cái trạng thái là tiếc nuối hoặc là trách bản thân hay là cái gì đấy thì chắc là mình phải tự nhổ là ok mình đã quyết định rồi thì nó là như thế và không không nên tiếng

an >> em cũng thấy là em em rất cuốn theo những câu chuyện của anh Giang và cuốn theo câu chuyện gần gũi và nó có nó có cái quy mô con người

>> ừ >> nó tạo ra cái sự kết nối và thu hút hơn nhiều và em không có cưỡng được cái cái mong muốn khám phá tìm hiểu sâu hơn.

Thật ra đến nãy giờ anh em mình vẫn chưa vào cái chủ đề chính nhưng đây em cũng muốn hỏi anh Giang là như thế vậy thì có cái có một cái chủ đề mà thật ra nó rất là được gọi là chủ đề của năm á của 2025 á >> ừ

>> đó là AI á nó có tác động gì tới cuộc sống của anh Giang hay cái cảm xúc của anh Giang trong thời gian vừa rồi >> cái sự xuất hiện của AI ở cái hình dạng và mức độ như thế này

thì nó cho mình một cái cảm giác là cái cái xã hội, cái nền văn minh, cái cuộc sống của chúng ta như hiện nay mà như chúng ta biết đến thì nó đang ở những

ngày cuối cùng của nó. Và cái mà đến sắp đến nó sẽ là cái gì thì chúng ta đều không biết. Nhưng mà với cá nhân mình

không biết. Nhưng mà với cá nhân mình thì cái sắp đến trong cảm giác của mình thì chắc là nó sẽ tệ hơn. Nó sẽ tệ hơn.

Có thể là mình quá là bi quan nhưng mà nếu như sắp tới mình không biết được cái bài text này, cái bản nhạc kia, cái bài thơ này, cái bức tranh đấy là do người vẽ là do máy vẽ thì với mình đấy sẽ là

một cái tổn thất.

Nếu như học sinh viên và kẻ những người khác nữa không còn khả năng viết những cái bài luận nữa bởi vì cái đấy đã là công việc của ai rồi thì đấy cũng sẽ là

một tổn thất đối với mình. Nếu như con người ta không muốn học ngoại ngữ nữa, không nói tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức nữa, bởi vì đã có những cái phiên dập tức rồi, rất là rẻ, rất là chính xác

và không cần có nhu cầu để học ngoại ngữ nữa thì đấy cũng sẽ là một cái tổn thất đối với mình. Ừ. Đấy là chưa kể ai được dùng trong quản trị nhà nước rồi trong

quân sự hay là cái gì đấy thì rồi cái cái kịch bản là ai có thể giỏi đến mức mà quay ra để à để để thống trị con người chẳng hạn. Mình cũng chưa nói đến chuyện đấy. Cho nên mình có cảm giác như

chuyện đấy. Cho nên mình có cảm giác như là cái nền văn minh này đang đứng trước một cái bờ vực, một cái bờ vực mà tương lai có thể nó không lấy làm sáng sủa lắm

bởi vì con người ta không có khả năng quản lý những cái rủi ro mà ai đem đến, cũng không có khả năng dừng hoặc là làm chậm lại cái sự phát triển của khoa học.

Và toàn bộ cái cỗ máy của à cỗ máy của của những cái phát minh sáng chế của khoa học, kỹ thuật, của sự gọi là phát triển cỗ máy của thị trường ấy nó sẽ đi

hết tốc độ và nó sẽ đem đến những cái hệ lụy mà có thể đến bây giờ chúng ta không biết được. Nhưng mà cái cảm giác của

biết được. Nhưng mà cái cảm giác của mình thì bên cạnh những cái rất là xuất sắc của ai ví dụ như để chuẩn đoán bệnh hay là để chữa bệnh hay gì đấy chẳng hạn thì sẽ có những cái mất mát rất là lớn.

Mình bây giờ cũng không biết là cần phải làm gì khi mà nghe những cái bản nhạc hay là bài thơ do AI làm ra.

Nhưng mà em muốn hỏi anh Giang là ngay cả trong những cái khoảng anh Giang cảm thấy tổn thất á như cái chuyện là cái

khả năng chuyện là sáng tác một bài hát ờ vẽ một bức tranh hay là sinh viên với một bài luận văn. Em muốn hỏi anh Giang

là ngay trong cả những cái khoảng có thể tạo ra cảm giác mất mát nó liệu rằng nó có bất kỳ một cái khía cạnh nào mà mình có thể chuyển đổi nó sang một cách tiếp

cận tích cực không? An

có thể nó sẽ liên quan đến câu hỏi là làm người là như thế nào ấy.

Cái mà khiến chúng ta khác với máy nó là cái gì? À cái phẩm chất của chúng ta nó

cái gì? À cái phẩm chất của chúng ta nó là cái gì? Cái cái việc làm người ấy nó được định nghĩa như thế nào? Thì nếu như tất cả mọi cái hành vi của chúng ta đều

có thể được thay thế bởi máy, kể cả việc tham vấn tâm lý, khám chữa bệnh, tâm sự à yêu đương hoặc là tạo ra cảm giác mà người khác có thể yêu máy, vẽ tranh,

sáng tác nghệ thuật, triết học vân vân tất cả đều có thể do những cái thuật ngự toán nó làm ra ấy thì con người tồn tại để làm cái gì nữa mình không biết. Và

nếu như chúng ta không có lý do để tồn tại nữa thì có cần phải tồn tại nữa hay không? Cuối cùng nó sẽ sơ vào câu hỏi là

không? Cuối cùng nó sẽ sơ vào câu hỏi là cái việc làm người đấy nó được thể hiện qua qua cái khía cảnh nào? Qua khía cảnh nào? Thì từ trước đế giờ cái việc sáng

nào? Thì từ trước đế giờ cái việc sáng tạo nghệ thuật vẫn được coi là cái mà là người nhất. Còn cái việc tính toán thì

người nhất. Còn cái việc tính toán thì máy nào cũng được lập luận rồi gọi là forecast hay gọi là cái gì nhỉ? Gọi là

dự đoán >> dự đoán thì máy làm được. Nhưng mà cái việc sáng tác nghệ thuật, sáng tác văn học, những cái tác phẩm văn học để đời đó những bức tranh để đời thì là người làm đúng không? Cái đấy là cái mà là

phân biệt giữa người và máy. Còn bây giờ nếu như máy trong tương lai gần cũng sẽ làm được thì ok. Thế thì con người nghĩa là gì? Cái việc sống của chúng ta nó có

là gì? Cái việc sống của chúng ta nó có ý nghĩa gì đó đúng không? Thì mình không biết mình không biết.

>> Anh Giang đã suy nghĩ đến cái đó trên gi cuối cùng là người khác bình như nào rồi chúng ta làm người có nghĩa là làm gì?

>> Mình mình câu hỏi mình chưa trả lời được. Mình chưa trả lời được. À cũng có

được. Mình chưa trả lời được. À cũng có thể là may mắn là là mình ít nhất là mình không chứng kiến cái lúc mà máy nó nó thay thế được người hoàn toàn.

Nhưng đấy cũng sẽ câu hỏi rất là thú vị mà mình mong có mã đấy trả lời được cho mình là cái việc làm người nó là cái gì.

Nếu như kể cả những cái cảm xúc, cảm giác giác quan mà được đều được simulation đều được tạo ra một cách nhân tạo bởi vì những cái máy móc, những cái tác động của thần kinh ấy thì cuối cùng

cái việc làm người là gì? Đúng không? Đó

là một câu hỏi lớn anh ha. Và và và rõ ràng là nhân loại chưa bao giờ trải qua hay là chứng kiến một cái thời điểm như

thế này là chúng là nhân loại đang tạo ra một cái trí thông minh mà có thể vượt qua trí thông minh của con người. cái

góc nhìn của anh anh Giang là sẽ có nhiều cái điểm mà lo lắng đối với cái cái cái tương lai với ai nếu như vậy thì anh có anh có l cảm thấy nó có khả năng

đe dọa hay thách thức gì của cuộc sống của anh không?

Có thể cái việc viết sách như là mình đang viết ấy nó rất là gần chỉ còn một số thời gian ngắn nữa thôi là nó không có ý nghĩa gì nữa. Bởi vì những cái cuốn

sách đấy sẽ được viết một cách tốt như vậy à mà nhanh hơn nhiều bởi AI. Thì cái

việc viết sách như mình đang làm nó không còn có nhiều ý nghĩa ngoài ý nghĩa cho chính bản thân mình là mình tự tay mình viết ra thôi chứ còn với những cái bạn đọc thì nó không có nhiều ý nghĩa nữa. Thì lỗi câu hỏi sẽ đặt ra là mình

nữa. Thì lỗi câu hỏi sẽ đặt ra là mình có nên tiếp tục viết nữa hay không hay là mình nên làm cái khác mà nếu mình làm cái khác thì mình làm cái gì đúng không?

Thì >> ừ anh đã nghĩ đến chuyện đó chưa?

Mình đang cố gắng không nghĩ cố gắng không nghĩ tới >> đang muốn đẩy cái đó cố gắng không nghĩ tới nhỉ. Nhưng mà hình như ông Harry ông

tới nhỉ. Nhưng mà hình như ông Harry ông ông Y cũng nói rằng là có 50% xác suất là cái cuốn sách mà ông đang viết này là cuốn cuối cùng của ông đấy. Bởi vì ông

ấy bảo là sau đấy thì xác suất rất là lớn là anh ấy sẽ viết giỏi hơn, tốt hơn.

Thế thì ông biết để làm gì nữa. Nhưng mà

ông ấy đã nói như vậy rồi thì sẽ với mình thì nó còn còn nghĩa là còn à còn đúng hơn ấy. Ừ.

>> Ừ.

An chú biết không? Có nghĩa là thật ra em a lúc mà em thực hiện cái chủ đề này thật ra cứ cứ đi hết từ cái buổi phỏng vấn này và buổi phỏng vấn khác á em chợt

nhận ra là mình đang chọn cái chủ đề nó quá khó.

>> Ừ. khi mà nói về câu câu chuyện AI.

>> Ừ.

>> Ờ thứ hai nữa là em nhận ra là như tất cả khách mời đều cảm đều có một cái sự lo lắng nhất định ờ với cái viễn cảnh ai trong tương lai.

>> Ừ.

>> Ờ nhưng mà có người thì sẽ chọn cách nhìn vào cái khía cảnh tích cực.

>> Ừ.

>> Có người thì sẽ chọn cái cách là thôi bây giờ làm sao sống cùng. Có người thì nhắc lo lắng.

>> Cái cảm giác của mình thì có lẽ không hẳn là không không phải là lo lắng mà có thể nó là một cái nỗi buồn.

>> Ừ.

>> Lo có nghĩa là khi nào người ta lo nhỉ?

Lo nghĩa là >> nhìn anh lo anh anh không không anh không cần biết sách nữa thì anh sẽ làm gì?

>> Cái đấy cũng không là lo mà có thể chỉ là một cái cái sự buồn bã.

buồn bã khi mà mình không biết âm nhạc này bức tranh này là của ai hay không phải ai thì đem sự buồn bã chứ còn không lo theo cái nghĩa là là cuộc sống có mình bị ảnh hưởng nhiều bởi

vì nói chung là cuộc sống thì nó không bị ảnh hưởng cách này thì cách khác thôi thì cũng cũng không không thể bấu víu một cái gì đấy và mình mong muốn nó cố định như thế cả đúng không nó không thay

đổi nó mọi thứ nó thay đổi cả nh nhưng có thể là mình sẽ buồn với những cái thay đổi sắp tới và mình cho rằng những cái thay đổi đấy sẽ khiến cho cuộc sống của con người nó nghèo nàn hơn

về khía cạnh tinh thần của tinh thần. Còn khí cạnh vật chất thì có thể là sẽ tốt hơn rất là nhiều cho một số nhóm người nhất định. Nhưng về

mặt khí cạnh tinh thần cho cả xã hội thì có thể nó sẽ nghèo nàn hơn. Và cái điều đấy nó khiến cho mình buồn.

Còn lo thì mình cũng không phải nằm trong cái vị trí của cái người mà lo cho xã hội cho nên là thế thì như thế nào là một cuộc đời tốt

đẹp để mà mình bám vào đấy mình có một cái kim chỉ nam á một cái la bàn để mình hành động. Cái người mà dũng cảm nhất là

hành động. Cái người mà dũng cảm nhất là cái người mà không bị định nghĩa bởi công việc, không gắn cái bản thể của mình, cái tôi của mình, cái bản sắc của mình với cả công việc. Buồn chán làm cái gì nó là vấn đề và chúng ta cần phải

giết thời gian ấy. Thời gian nếu mà nó có nó xuất hiện, chúng ta cần phải giết chết nó chứ không phải là chúng ta thưởng thức nó.

>> Thật ra em rất là thích cái cách mà anh Giang nói là cuộc sống thì nó sẽ có tác động và không bằng cách này hay cách khác.

Ờ nhưng mà nếu như vậy thì cái gì nó sẽ là cái cách mà anh Giang chọn nó là một cái một cái trụ cho cuộc sống hay là cái một cái nền tảng vững vàng cho cuộc sống phải có phải có cái gì đó bám vào đúng

không anh ch mà mình bám vào cho cuộc sống hàng ngày á thì nó sẽ quay lại câu hỏi mà lúc nãy mình nói off record là thế nào là

một cái cuộc đời tốt đẹp ấy thế nào là một cái good life cuộc đời tốt đẹp đấy sẽ là cái mình bá bám vào mình sẽ bám vào tất cả những cái gì để mà mình cho

rằng là những cái thứ ấy nó dẫn đến một cái cuộc đời tốt đẹp cho mình. Thế như

vậy câu hỏi quan trọng ở đây là thế nào làm cuộc đời tốt đẹp đúng không?

Thì đấy sẽ là nội dung của cuốn sách tiếp theo không hi vọng như vậy. Nhưng

mà khi mà mình tìm hiểu ấy thì thấy là đây là một cái vấn đề rất là gay góc, rất là lớn và nó có nhiều các trường phái khác nhau như mình nói đấy. Trường

một trường phái là một cuộc đời tốt đẹp là cuộc đời mà tôi làm được những cái mà tôi mong muốn. Tôi có được cái sự tự do, tôi có được cái sự tự chủ để tôi làm những cái tôi mong muốn. Tất nhiên nhiều khi tôi không biết tôi muốn gì và đấy là

sẽ là vấn đề. Tôi không biết tôi muốn gì thì làm sao để tôi làm được cái tôi mong muốn bây giờ đúng không? Thì đấy là một cái một cái vấn đề nhỏ, một cái thách thức không nhỏ lắm một cái thách thức cho cái cái cách tiếp cận đấy. Với cái

tiếp cận khác là một cuộc đời tốt đẹp, một cuộc đời có nhiều những cái cảm xúc, cảm giác tích cực, pleasure, sự à khoái lạc, khoái cảm, niềm vui, nghe cũng rất

là hợp lý đúng không? Cuộc đời có nhiều niềm vui, có nhiều cái sự khoái lạc à sự thích thú thì làm cuộc đời tốt chả ai muốn đau khổ cả. Thế nhưng người ta cũng bảo là thế bây giờ tôi suốt ngày tôi chỉ

hút cần ở nhà thôi, tôi ph lưu như thế tôi vui mà có gì đâu. Thì mình cũng bảo đấy cũng không hẳn là cuộc đời tốt đẹp mà có vẻ như là cuộc đời đang bị bị phí hoài đó cho nên nó cũng sẽ có cái sự

thách thức. Thế thì như thế nào là một

thách thức. Thế thì như thế nào là một cuộc đời tốt đẹp để mà mình bám vào đấy mình có một cái kim chỉ nam á một cái la bàn để mình hành động để mình hướng đến cái cuộc đấy tất đẹp. Đấy thì là một câu

hỏi rất là khó và hiện nay thì mình đang thiên về cái hướng là là như thế này. Cái cây có một cuộc đời tốt đẹp là một cái cây mà nó có nhiều cái

điều kiện để nó nảy nở nó nó phát triển lên nước rồi ánh nắng mặt trời rồi là đất vân vân các thứ. Một con cho sói à được sống một cuộc đời tốt đẹp là con cho sói là nó được sống trong cái môi

trường của nó. nó được đi săn, nó được sống với cái bầy của nó vân vân thì đấy là một cuộc đời tốt đẹp cho con chó sói đúng không? Thế thì một cái con người

đúng không? Thế thì một cái con người sống một cuộc đời rất tốt đẹp khi mà họ có đủ các cái điều kiện khác nhau để họ nảy nở, họ flourish đó là cái chữ chuyên

môn trong tiếng Anh mà ta hay dùng ấy, nở hoa, một cuộc đời nở hoa thì thì đấy là một cuộc đời rất đẹp. Thì đấy là một cái một cái hướng nó khá là chung. Thế

còn như thế nào là nở hoa thì người ta lại tranh cãi nhau rất là nhiều. Nhưng

mà cũng có thể đấy cũng là một cái hướng để để mình mất hồi suy nghĩ. Tức là một cuộc đời tốt đẹp không nhất thiết phải là lúc nào cũng vui vẻ hoặc là thuận lợi bởi vì có thể là sẽ có những cái khó khăn cũng không nhất thiết là lúc nào

cũng làm được cái mình muốn bởi vì có thể là có những thứ mình không đạt được cái mình muốn à mình cũng không biết mình muốn gì vân vân. Nhưng nếu như mình được nở hoa trong cả cái cuộc đời của

mình, mình được nảy nở, mình được sống như đúng là một con người thì đấy là một cuộc sống tốt đẹp và có thể đấy sẽ là cái kim chỉ nam cho mình, cho con cháu

của mình. Đây nên làm sao để con nở hoa?

của mình. Đây nên làm sao để con nở hoa?

>> Nhưng không phải là nỗ lực của chúng ta là sẽ cố gắng đi tìm những cái điểm chung đó hả anh? Ví dụ như cái cách trong ngành của em hay quan sát á giống như trong những câu chuyện kể em nói là cái gì mà ở bờ đông cũng có mà bờ tây

cũng có. Ví dụ như câu chuyện là

cũng có. Ví dụ như câu chuyện là Cinderella với chiếc giày hay là câu chuyện của tấm cám >> cũng với cũng với chiếc giày.

>> Ừ >> thì khi mà cả bờ đông vờ tây nó có những cái điểm giao nhau như vậy >> ừ >> thì nó sẽ có thì nó có nó sẽ tạo ra rất là gợi gợi mở rất là nhiều cái nền tảng

của niềm tin. Thì thật ra lúc mà anh anh Giang mà quyết định là muốn viết một cái cuốn sách về thế nào cuộc đời tốt đẹp thì dĩ nhiên là mình em hiểu là nó sẽ không nó sẽ không ra một cái định nghĩa

mà nó là absolute là tuyệt đối.

>> Ừ. Nhưng mà nó cũng sẽ em cũng tin là anh Giang sẽ muốn tìm những cái điểm chung >> để mà tạo ra cái sự gợi mở cho cho cái

người đọc là đây là cái cách mà bạn có thể ờ nhìn cách bạn có thể hướng tới để bạn có thể hiểu hơn cái mong muốn của bản thân về một cuộc sống tốt đẹp. Tất

nhiên là mình còn đang khá là trong giai đoạn bắt đầu của cái hành trình này ra là không mình chưa có câu trả lời à mà mình không rõ là khi mà cuốn sách hy vọng cuốn sách ra đời được thì mình không rõ là trong cuốn sách đây có những

câu trả lời rất là cụ thể hay không. Tuy

nhiên câu hỏi này đã được đặt ra bởi hàng triệu triệu triệu người, hàng mấy nghìn năm từ trước rồi và sẽ có những cái luồng tư tưởng khác nhau để trả lời câu hỏi này thì mình nghĩ rằng những cái luồng tư tưởng này nó đều có những cái

sự hợp lý nhất định của họ và những lương tư tẩy này nó cũng khá là chung trong à các cái văn hóa khác nhau đó ngoài tất nhiên nó cũng sẽ có những cái sự khác biệt nhất định ví dụ như ở văn hóa phương Tây chẳng hạn thì cái đời

sống tốt đẹp sẽ mang tính cá nhân độc lập hơn tôi thực hiện được tôi thực hiện được bản thân của mình ấy tôi phát triển được bản thân của mình thì đấy là một đời sống tốt đẹp. Còn trong vận hóa phương Đông chẳng hạn thì một cuộc sống

tốt đẹp là một cuộc sống mà hòa thuận, hài hòa trong cái tập thể của mình, trong cái cộng đồng của mình, trong cái gia đình của mình, trong cái họ hàng của mình. Thì đấy cũng là hai cái cách tư

mình. Thì đấy cũng là hai cái cách tư duy khác nhau của Phương Đông và Phương Tây. Thế thì mỗi một cá nhân sẽ phải

Tây. Thế thì mỗi một cá nhân sẽ phải chọn cho mình một cái chỗ đứng, một cái điểm rơi cho cả cái giải tần như thế. Và

có lẽ đấy sẽ là cái thách thức. Ừ. Bởi

vì sẽ không ai bảo với mình có không ai sẽ đưa cho mình một cái cẩm nang để có một cuộc sống tốt đẹp cả. Bởi vì mình sẽ phải lựa chọn xem mình rơi vào cái điểm nào trong đây là rất là phương Tây và đây rất là phương đông thì mình nằm ở đâu trong cái chỗ đấy?

>> Ừ.

>> Em sẽ quay lại với cái chủ đề và hỏi liên quan tới cái topic cái điểm mà mà nãy anh em mình có bàn với nhau đó là cái câu chuyện là anh sẽ dựa vào những

yếu tố gì để bám vào cái cuộc sống á.

Thì em muốn hỏi cụ thể hơn về cái chủ đề công việc á anh thì công việc nó có phải là cái sự hiện hữu quan trọng của anh không? Và nếu sau này đó anh anh không

không? Và nếu sau này đó anh anh không còn làm việc nữa thì đó cuộc sống của anh nó sẽ như thế nào?

Và đặc biệt em muốn em muốn liên kết câu chuyện AI nó sau này và có thể AI họ rất là phát triển và tác giả Đặng Hoàng Trang nghĩ là mình không cần biết tiếp một cuốn sách nào nữa thì lúc đó cuộc

sống của mình sẽ như thế nào? Mình nghĩ

là mình cũng là một cái sản phẩm của xã Huyền Đại và sản phẩm đặc trưng là với những cá nhân và những con người hiện đại thì công việc đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Nó định hình cái bản

sắc của con người ta. Chúng ta định hình chúng ta chúng ta định nghĩa bản thân chúng ta qua công việc. Tôi làm cái này, tôi làm cái kia à tôi có thành kỳu này, tôi dẫn thành kia liên quan đến công việc. Và khi thiếu công việc thì chúng

việc. Và khi thiếu công việc thì chúng ta cảm thấy như là mình bị đánh mất cái bản thân của mình, đánh mất bản thể của mình. Thế rồi mình rất là kêu ca là mình

mình. Thế rồi mình rất là kêu ca là mình bận rộn, mình bị deadline đuổi vô các thứ. Nhưng nếu mình rơi vào cái trường

thứ. Nhưng nếu mình rơi vào cái trường hợp mà không có deadline, không có công việc gì cả thì mình sẽ thấy à không phải là mình nữa.

Và trong nhiều năm thì mình cũng ở trong trạng hành như vậy. Và mình nghĩ đấy là một vấn đề vấn đề. Và có lẽ một cái thay

đổi bản thân quan trọng và đòi hỏi nhiều sự dũng cảm ở cá nhân mình sẽ là bước ra

khỏi cái sự à cầm tù của công việc của cái gọi là jobs hoặc là cái work mà nó định định hình mình á mình cái người

mà dũng cảm nhất là cái người mà không bị định nghĩa bởi công việc không gắn cái bản thể của mình cái tôi của của mình, cái bản sắc của mình với cả công

việc CEO hay là nhà văn hay là à gì đấy chẳng hạn thoát khỏi cái đấy thì đấy sẽ là một cái

một cái thay đổi lớn mà mình đang muốn làm được. Nó sẽ không nó sẽ không không

làm được. Nó sẽ không nó sẽ không không dễ dàng. Không dễ dàng bởi mình đã bị

dễ dàng. Không dễ dàng bởi mình đã bị condition, đã bị lập trình quá lâu về cái chuyện là mình phải tận dụng thời gian của mình. Cái ngày 24 tiếng của mình phải được chia ra 15 phút 1 30 phút

1 mình phải làm cái này, mình phải làm cái này. Kể cả lúc nghỉ ngơi mình cũng

cái này. Kể cả lúc nghỉ ngơi mình cũng phải nghỉ ngơi như thế nào cho nó thật là hiệu quả để mình có năng lượng mình làm việc tiếp. Tất cả mọi thứ nó đều xoay quanh công việc cả.

Thì hiện nay thì mình nghĩ rằng đấy là một đấy là một vấn đề rất là thú vị là trong khi tìm hiểu về cái gọi là good life, cuộc đời tốt đẹp ấy thì mình mới

lại tái phát hiện ra cái khái niệm gọi là sự nhàn tản, sự nhàn dỗi. Leisure tức

là mình thong thả, thư thả, không làm gì cả. Dong chơi. Hiện nay những cái chữ

cả. Dong chơi. Hiện nay những cái chữ như là dong chơi hay là nhàn tản nó đang có một cái vai rất là xấu. Bởi vì những cái kẻ lười nhác hoặc là không biết là mình muốn gì cả. Phải học thêm một cái

bằng gì đi chứ phải có thêm một cái à học thêm ngoại ngữ hay là cái gì đấy trau dồi phát triển bản thân này nọ các thứ đi. Không thể như thế được.

thứ đi. Không thể như thế được.

Thì mình nghĩ đấy là một cái vấn đề của xã hội hiện tại và mình đang muốn sắp tới một cái side effect, một cái hiệu ứng phụ cho chính bản thân mình trong cái lúc viết cuốn sách mới này là làm

sao để mình có thể à có thể nhàn tàn rong chơi sử dụng thời gian. Không phải

sử dụng thời gian cái chữ đấy nó đã có vấn đề rồi mà mình sống một cách mà có những cái lúc sống mà không cần có một cái structure, một cái cấu trúc, một cái kế hoạch gì cả. Và mình chấp nhận cái

điều đấy, mình mình ổn với điều đấy. Còn

hiện nay chúng ta những cái con người hiện đại là chúng ta không chịu được cái quãng thời gian mà chúng ta không làm gì cả. Chúng ta phải vớ lấy cái điện thoại

cả. Chúng ta phải vớ lấy cái điện thoại và chúng ta lướt để chúng ta không chịu được không chịu đựng được cái sự buồn chán. Problem buồn chán. Buồn chán làm

chán. Problem buồn chán. Buồn chán làm cái gì? Nó là vấn đề và chúng ta cần

cái gì? Nó là vấn đề và chúng ta cần phải giết thời gian ấy. Thời gian nếu mà nó có nó xuất hiện thì chúng ta cần phải giết chết nó chứ không phải là chúng ta thưởng thức nó.

Thì đấy là những căn bệnh của của cuộc sống hiện tại. Và mình cũng mắc phải và mình khi mà mình master được, mình làm chủ

được mình à master thì biết gọi là gì nhỉ? Mình mình có được cái kỹ năng để mà

nhỉ? Mình mình có được cái kỹ năng để mà nhàn tản á dóng chơi ấy thì ok. Ai hay

không ai cũng không vấn đề gì cả. Chỉ

chử là không chết đói thì được. Thế còn

ai họ làm thế này thế kia thì mình vẫn có cái sự nhàn tản của mình. Không phải

là mình vô tâm và mình đóng mắt lại với tất cả mọi thứ xảy ra. Mình vẫn ghi nhận, mình vẫn quan sát, mình vẫn có thứ nhưng mình không bị thôi thúc bởi một cái động lực là cần phải làm một cái gì

đấy, cần phải có hiệu quả, cần phải hôm qua, hôm nay phải làm nhanh hơn, nhiều hơn là hôm qua. Kể cả việc chạy hay là việc tập hay là việc gì đấy cũng cần

phải à chạy nhanh hơn rồi nâng tạ nhiều hơn là tuần trước chẳng hạn. Thế tất cả những cái cố gắng như thế nó khiến cho cái cuộc đời của chúng ta gần như thành một cái dự án lớn mà chúng ta cần phải

phải check cái này check cái kia và phải >> cố gắng đạt được cái cao nhất.

>> Cố g cái cái cao nhất và kể cả trong những cái lĩnh vực nó rất là riêng tư như là sức khỏe hay là thể thao hay là tình bạn hay gì đây chẳng hạn chúng ta cũng đặt ra những cái KPI để mà chúng ta

à gọi là chúng ta làm chủ được bản thân và làm chủ cuộc sống được nhiều hơn.

Nhưng mà lúc ấy chúng ta biến biến biến thành cái máy cho nên cái có thể mang tính cách mạng bây giờ sẽ là cái nghệ thuật mà không làm gì cả. nghệ thuật ngu

yếm cái việc rong chơi, cái việc nhàn tản và đấy là một cái nghệ thuật của phương Đông hoặc là của phương Tây ngày xưa mà bị anh bị mất rồi. Chứ còn ngày xưa là những cái người mà nhàn tản giảy

thơ, giảy văn, rồi ngắm hoa mà không phải đem đi khoe người khác ấy thì đấy là những cái người mà có cái kinh nghiệt nghệ thuật sống cao nhất. Đáng tiếc là những cái đó lại bị coi là những cái thứ

của những cái người losers, những cái kẻ mà lạc hậu hoặc là thua cuộc á.

Chừng nào mà cái lịch của bạn nó không kín ấy thì bạn bạn dở rồi. Thì thì mình đang muốn bước khỏi cái vòng xoáy đấy mà nó không dễ nhá. Cái cái nghệ thuật

không làm gì cả nó rất là rất là khó mà lại mà lại không dùng đến điện thoại nữa. Ừ.

nữa. Ừ.

>> Khó ha. Mà đặc biệt em nghĩ là một người mà giống như anh Giang là em nghĩ là sẽ suy nghĩ mọi thứ theo cấu trúc nè, structure nè. Và một trong những điểm mà em nghĩ

nè. Và một trong những điểm mà em nghĩ là thông thường những người tri thức sẽ rất là tận hưởng đó là pattern anh cói là suy nghĩ theo từng từng cái lớp cắt theo từng cái cấu trúc cái khung rất là

rõ ràng. Mình mình quen tư duy như vậy

rõ ràng. Mình mình quen tư duy như vậy và thật ra đó cũng là một cái lợi thế tư duy đúng không anh?

Bây giờ tập làm mọi thứ mà nó không nó không dựa trên một cái cấu trúc hay là một cái một cái pattern, một cái một cái một cái đặc điểm hay một cách ờ gom nhóm

lại thì nó thì nó nó sẽ như thế nào?

Mình nghĩ là cũng không phải là mình tập làm mọi thứ không theo cấu trúc đâu mà là mình vẫn vẫn vẫn đọc, vẫn ghi nhận thông tin, vẫn tìm cách cấu trúc, vẫn suy nghĩ về những cái chủ đề khác nhau,

vẫn viết sách và viết sách nghĩa là cần phải à thu thập tư liệu và sắp xếp vân vân. Đấy, tuy nhiên cái mà mình muốn là

vân. Đấy, tuy nhiên cái mà mình muốn là mình không muốn cái công việc đấy, cái cách thức sống đấy nó thống trị cá nhân ở cái mức trước kiện nữa. Mình muốn cho

bản thân nhiều hơn cái leure, cái sự nhàn tản, cái sự không làm gì cả một cách thoải mái. Thay vì mình đặt ra kế hoạch là ok hôm nay 15 phút không làm gì

cả và ngày mai phải lượt 20 phút nhé.

Không có thì mình bị thua. Kiểu như đấy.

À à tức là nó có một cái sự thay đổi về mặt triết lý sống. Không nhất thiết là mình phải thay đổi toàn bộ cuộc sống của mình trở thành một cái người không có thời gian biểu gì cả. Nhưng mà nó là một

cái chi lý sống để mà giảm đi cái sự nô lệ với cái công việc như là trước kia.

Trong trường hợp mình thoát được những cái định nghĩa về công việc, về chức năng, về vai trò á anh. Nhưng mà

liệu nó có liên quan gì tới cái giá trị mà cuộc sống mà mình hay gắn mình với không anh? Ví dụ như em muốn hỏi là cái

không anh? Ví dụ như em muốn hỏi là cái điều gì anh Giang nghĩ nó sẽ là giá trị cuộc sống của anh Giang?

>> Tự do.

tự do với mình thì đấy là một cái giá trị gọi là cao nhất đi. Những cái thứ khác nó sẽ là instrumental, nó sẽ là mang tính à

mang tính công cụ để nó giúp mình đạt được cái giá trị cao nhất và giá trị cao nhất mình mình gọi là tự do nhá. Thế thì

nếu như chúng ta hoặc là nếu như mình là nô lệ của công việc thì rõ ràng mình không phải là tự do nữa đúng không?

Hoặc nếu như mình là nô lệ của một cái hình dung mình là ai, mình cần phải làm gì, mình cần phải à cải thiện bản thân ra sao thì đấy không phải là tự do nữa

đâu. Mình đang bị chạy theo những cái

đâu. Mình đang bị chạy theo những cái những cái mệnh lệnh mà vô hình có thể là do xã hội đem lại cho mình là phải sống như thế này, phải tận dụng thời gian,

kể cả những cái chỉ số trong cơ thể phải được thay đổi, phải được à tốt hơn. Thì nếu như mình đang bị giảm

tốt hơn. Thì nếu như mình đang bị giảm buộc về tất cả những cái đấy thì nó không phải là tự do nữa nhở. Thì mình

nghĩ là cái giá trị trong trường hợp này mà mình còn đạt được là tự do. Mà câu

hỏi của Hùng là đúng vì sao lại cần phải thay đổi cuộc sống như thế này? Vì sao

lại cần phải có nhiều laser hơn để làm gì? Thì thì câu trả lời là để mình có

gì? Thì thì câu trả lời là để mình có cảm giác là mình tự do hơn.

>> Nhưng có phải là thông thường là cái tư duy của mình là mình sẽ cảm thấy an toàn hơn nếu mình thấy cái đó cụ thể đúng không?

Mình đồng ý là trong công việc thì chúng ta sẽ phải cần cụ thể, thậm chí là rất cụ thể. Nhưng cái mà mình đang muốn trao

cụ thể. Nhưng cái mà mình đang muốn trao đổi là à với mình thì mình đang muốn giảm thiểu cái vai trò của công việc trong cái sự tồn tại của mình. Tức là

mình không muốn định nghĩa bản thân qua công việc nhiều như là trước. Đó. Thế

còn trong công việc thì vẫn cần phải có đích, vẫn còn phải có à mục tiêu rồi kế hoạch rồi vân vân các thứ. Nhưng mà mình không phải là nô lệ của công việc giống

như trước nữa mà mình cho mình một cái sự tự do ờ và thoải mái với cái sự không rõ ràng. Thoải mái với cái sự không rõ

rõ ràng. Thoải mái với cái sự không rõ ràng đấy. Nhưng mà nếu nếu một một đảng

ràng đấy. Nhưng mà nếu nếu một một đảng Hoàng Giang mà không gắn nhiều với công việc thì ràng Hoàng Giang là ai?

Cái mật đàng hoàng giang mới >> nhưng mà em tò mò là là cái cái động lực nào mà nó thúc đẩy anh Giang có cái mong muốn đó.

Tự do đó.

Tự do bởi vì nếu như trong suy nghĩ mình nói rằng là đây là cái đặng hoàng giang mà mọi người đang nhìn và tôi đang nhìn tôi và tôi cần phải bám lấy nó, giữ lấy

nó, xây dựng nó, bồi đắp nó thì mình bị giam cầm trong cái đấy. Mình mất tự do.

Tất nhiên sẽ có người bảo ô ông ra ông nói thế thôi nhưng mà thực ra ông đang làm marketing bản thân ông ấy nói thế để kiểu cho nó oách thì ok mình cũng không sẽ không phản bác được họ đúng không?

Thế nhưng mà thực sự cái mong muốn của mình là đạt được cái sự tự do và cái sự tự do ở đây khi ví dụ khi còn nhỏ còn trẻ thì mình sẽ bảo là không bố mẹ bảo

là con cần học ngành a nhưng con thích học ngành B cơ con muốn tự do thì đấy là một dạng mình đi tìm tự do đúng không?

Thì lúc lớn lên rồi thì mình bảo ok tự do là việc tôi có thể bước qua được cái cái tôi cũ ấy hoặc là cái tôi hiện nay để có một cái tôi khác đi.

Thực ra bởi vì thông thường em sẽ hay tò mò lại giống như cái gì nó thực sự nó sẽ dẫn dắt cái sự thay đổi, dẫn dắt cái hành động. Cái đó là

hành động. Cái đó là động lực đích đến hay là những cái pinpoint, những cái mà mình cảm thấy nó

có vấn đề hiện tại đó. Ví dụ như là nó sẽ là câu chuyện là ờ thường là em sẽ muốn hỏi cụ thể là cái mà khiến cho anh

ch có muốn đeo đuổi cái sự tự do nhiều hơn á thì nó đến bởi vì là anh đang không có thời gian không gian để được làm những điều

anh muốn làm hay là nó có những cái tín hiệu gì để khiến rằng thôi tôi không muốn cứ tiếp tục như vậy tôi không muốn tôi vẫn mãi

như Thế tôi tôi muốn tôi phải khác đi thì cái đích đến em hình dung >> ừ đích đến là gì?

>> Tự do.

>> Tự do. Ok.

>> Nhưng mà cái mà em muốn hỏi đó là nếu như vậy thì nhưng mà cái gì là những cái yếu tố tác động ở cái thời điểm hiện tại? Đó là cảm giác thiếu nguồn lực,

tại? Đó là cảm giác thiếu nguồn lực, thiếu thời gian, thiếu điều kiện để làm những điều mà anh những điều khác anh muốn làm hoài trừ công việc.

Ừ.

>> Cụ thể hơn, ví dụ như em cảm thấy là nếu anh đang cảm thấy là anh đang có đủ đầy thời gian cho bản thân, đủ đầy thời gian cho gia đình thì cái chuyện là thời gian còn lại anh

dành cho công việc liệu rằng nó còn phải một vấn đề nữa không? Rồi anh không muốn ờ ờ bị trói

không? Rồi anh không muốn ờ ờ bị trói buộc trong một cái định nghĩa là Đặng Hoàng Giang phải là một nhà văn, Đảng Hoàng Giang phải là một tác giả. Vậy có

những cái định nghĩa khác nằm về đàng Hoàng Giang mà anh muốn được sống với hay không?

>> Cuộc nói là chuyện rất là thú vị.

>> Dạ, >> rất là thú vị. À nếu như mình hiểu Hùng đúng thì có vẻ có hai nhóm người à cùng bị thôi thúc để thay đổi. Một nhóm thứ

nhất là họ có một cái hình dung khá là rõ là họ muốn cái gì và họ muốn thay đổi đến cái đấy. Ví dụ họ muốn được làm vườn tiếp cận với thiên nhiên nhiều hơn là việc chân thay với đất đai như họ đang

làm ở ngân hàng chẳng hạn và họ sẽ phải dần dần họ tìm cách đã rời bỏ cái công việc ngân hàng của họ để họ mua cái mảnh vườn ở quê rồi họ trở thành nông dân rồi họ bán rau vân vân các thứ thì đấy là cái nhóm thứ nhất. Nhóm thứ hai là cái

nhóm họ không hài lòng với công việc ngân hàng của họ nhưng họ không biết là họ mừng cái gì cả và họ chỉ biết là công việc ngân hàng này không thỏa mãn họ nữa, họ không hạnh phúc nữa và họ đi tìm

một cái cuộc sống khác, một cái bản thể khác thỏa mãn mà họ không biết là đấy là bản thể sẽ làm vườn hay là đi du lịch hay là khám phá thiên nhiên hay cái gì cả đúng không? Mình đoán là mình sẽ rơi

vào cái nhóm thứ hai và mình đoán là Hùng cũng thể maybe là cũng rơi vào cái nhóm đấy. Ví dụ khi mà mình làm trong

nhóm đấy. Ví dụ khi mà mình làm trong lĩnh vực công nghệ thông tin rất là tốt đẹp, lương rất là cao, công việc rất là hữu ích, rồi à mọi người rất là lắng nghe rồi cũng có chức vụ này nọ trong

công ty các thứ nhưng mình cảm thấy không hài lòng, không thoải mãn nữa. Tuy

nhiên mình không biết là mình cần cái gì cả. Và lúc đấy có ai bảo là sau này một

cả. Và lúc đấy có ai bảo là sau này một số năm tiếp theo anh sẽ là người viết sách chẳng hạn thì mình sẽ bảo là một cái chuyện vớ vẩn. Bởi vì cái đó nó không nằm trong một cái hình dung nào đ hết trong đầu của mình á. Thì có lẽ mình

sẽ ở cái nhóm thứ hai đấy. Tức là mình có cái pain point nhưng mình không biết là cái painp này nó sẽ dẫn đi đâu. Nó

khác với cái nhóm mà ok tôi không làm ngân hàng nữa bởi vì tôi muốn tiết kiệm tiền và có đủ tiền là tôi sẽ mua một miếng đất chẳng hạn. Thì đấy cái nhóm mà mình gọi là nó nó dễ thở hơn, dễ chịu hơn là họ biết là họ muốn cái gì thì nó

nó rất là là yên tâm. Còn cái nhóm như là mình thuộc về đấy thì ok tôi không hạnh phúc trong cái công nghệ thông tin nữa nhưng mà làm gì thì tôi không biết.

Và sau khi mình rời công nghệ thông tin thì mình cũng bước vào một cái cuộc phi lưu chu du giữa làm NGO rồi là công việc xã hội vân vân các thứ rồi tình cờ mới lại viết xanh viết báo. Thì có lẽ là

mình rơi vào nhóm thứ hai và có lẽ đây là cũng là cái thời điểm tạm gọi là là dịch chuyển giữa cái việc là ok tôi không muốn công việc định hình tôi 100%

như trước nữa. Tôi muốn nhiều thời gian hơn để nhàn tàn để rảnh rỗi để để rong chơi. Thế còn cụ thể cái tiếp theo cái

chơi. Thế còn cụ thể cái tiếp theo cái mà sẽ xâm chiếm cuộc sống của tôi nó là cái gì thì thì mình cũng chưa biết được.

Đó là lý do mà em hỏi anh Giang là cái câu hỏi là với anh Giang cái sự hiện hữu của bản thân mình là gì?

sự hiện >> có nghĩa là câu chuyện là tạo ra giá trị lớn nhất hay là mình mình không ngừng được đi tiếp, không ngừng được sống

những những cuộc đời mới.

>> Tại vì cái cái việc đi tìm đến tự do ấy nó rất là sợ, nó rất là nhiều thứ đáng sợ ấy. À thì làm sao mình không sợ hãi,

sợ ấy. À thì làm sao mình không sợ hãi, mình không sợ hãi khi mình đánh mất cái này, đánh mất cái kia, cái cũ biến mất, cái mới là cái gì mình không rõ.

thì làm sao để không sợ hãi.

Cái đấy là một cái quan trọng kể cả không sợ hãi cái việc mà mình gọi là mình fail ấy, mình thất bại ấy.

>> Nhưng em tò mỏ anh Giang thật ra đây không phải là lần đầu tiên anh Giang có những cái sự lựa chọn mà nó có tính rủi ro cao.

>> Ừ. Tôi chuyển từ IT qua lĩnh vực >> xã hội rồi chuyển từ nước ngoài về Việt

Nam và có thể là bây giờ nữa >> nhưng em tò mò là cái anh Giang có sự khác gì ở mỗi lần không và anh Giang

có bao giờ suy nghĩ đấy là cái cái giá cái đ cost of cái sự thay đổi á nó có thể nó sẽ lớn hơn rất nhiều >> mình cho rằng Cái

cái chi phí ở đây nó hoàn toàn mang tính tâm lý. Ừ rất là thú vị. Và khi người ta

tâm lý. Ừ rất là thú vị. Và khi người ta trẻ thì cái ít nhất là với mình nhá thì cái sự bạo dạn, cái sự liều, cái sự dũng cảm đấy nó nó cao hơn, nhẹ nhàng hơn.

Mặc dù là những cái thay đổi đấy nó rất là lớn trong chuyện mang đến những cái rủi ro về mặt tài chính, rồi công ăn việc làm, rồi chợ ở, rồi con cái lúc ấy

còn nhỏ vân vân các thứ. á thì xét vào mặt à khách quan ấ thì những cái rủi ro hồi đấy là cao hơn nếu mà nếu mà mình có thể đo lường về mặt tài chính rồi là à an sinh vân vân các thứ nhưng mà tuổi

trẻ sẽ khiến cho mình rất là nhẹ nhàng trong chuyện hay cũng không quá nhẹ nhàng cũng rất là vật vã thế nhưng mà mình sẽ bất chấp hơn những cái rủi ro đấy thế còn khi mình lớn tuổi rồi thì có

thể mình ý thức nhiều hơn về mặt tâm lý về cái mà mình có thể sẽ mất đi danh tiếng của mình rồi những quan hệ rồi này nọ các thứ ấy. À cũng có thể khi mà mình

lớn tuổi hơn thì cái khả năng thích ứng của mình nó sẽ thấp hơn là khi mình còn trẻ. Thích ứng trong chuyện thay đổi môi

trẻ. Thích ứng trong chuyện thay đổi môi trường sống hay là công việc hay là gì đấy thì nhưng mà cái đấy cũng chính là một cái khiến cho mình bị cầm tù khiến

cho mình không có tự do nữa. Thì cho nên khi mình lớn tuổi hơn thì những cái thay đổi đấy nó không dễ dàng hơn, thậm chí nó khó khăn hơn bởi vì những cái sức mặt

tâm lý của nó là cao hơn.

Thì mình hi vọng là khi mình ý thức được cái đấy thì mình sẽ vượt qua được cái sự sợ hãi để để mình tìm đến được cái thay đổi. Thay đổi đây không phải là thay đổi

đổi. Thay đổi đây không phải là thay đổi chỉ để thay đổi cho nó cho nó oách ấy mà thay đổi ở đây nó đến từ một cái nhu cầu rất là nội tâm. Và mình nghĩ là cái mong muốn thay đổi của Hùng nó cũng xuất phát

từ nội tâm như thế chứ không phải là để chứng minh cho một ai đấy. Thậm chí là còn bị người ngoài nhìn vào rất là kiểu khó hiểu, ngớ ngẩn dữ hơi đúng không?

Anh có bao giờ hối hận về những cái lựa chọn trước đây của mình không anh? Ví dụ

như chuyển từ IT à qua lĩnh vực xã hội tác giả hay là chuyển từ nước ngoài về.

Đôi khi anh tự hỏi là nếu như mình không đi theo cả này, mình đi theo cả này thì cuộc đời mình sẽ ra sao? Đúng không?

Mình nhìn những cái bạn bè của mình sống ở nước ngoài, sống ở cái ngành đấy và mình thấy họ sống cuộc đời như thế và mình cũng hình dung ra cuộc đời của mình cũng sẽ tương tự như giống cuộc đời của họ chứ chứ không như cuộc đời của những

người bạn mình và mình hiện nay. Thì

mình cũng tò mò, mình cũng suy nghĩ là a nếu như mình biết áo thì bây giờ con mình cũng sẽ là cái tuổi như thế và giống như những đứa trẻ thế hệ thứ hai Việt kiểu bên áo và nó sẽ như thế như thế cuộc sờ như thế. Nếu như mình tiếp tục làm IT thì giống như những cái đồng

nghiệp của mình cũ là bây giờ sống như này như thế này như này cuộc đời của họ cũng rất là hay, cũng rất là tốt đẹp, cũng rất là thú vị đúng không? Thì mình

cũng có cái sự tò mò vào câu hỏi là những cái ngả rẽ của mình ấy thì thì mình bị thành mất cái gì khi mà mình chọn ngả rẽ này thay vì chọn ngả rễ kia

ấy. Ừ thì nhưng mà ngoài cái sự tò mò

ấy. Ừ thì nhưng mà ngoài cái sự tò mò đấy ra và cái suy ngẫm như thế thì nó nó anh mình chưa bao giờ có cái sự hối hận.

Chưa bao giờ có sự hối hận.

Cái việc mà giới trẻ không biết là mình muốn gì là là hết sức là bình thường.

Thậm chí cả người lớn tuổi cũng thấy trong những cái giai đoạn chuyển đổi đấy cũng không nên sốt ruột mà nên cho họ cái không gian và cái sự hỗ trợ để họ tìm hiểu xem là họ muốn cái gì. Tức là

con người có cần thiết cho cái trái đất này không thì mình nghĩ là không. Mình

nghĩ là cái sự tôn lại của con người thậm chí còn là một cái yếu tố rất là tệ. cho cái trái đất này.

tệ. cho cái trái đất này.

Đó là lý do mà em một mặt em thấy cái chủ đề của cái mùa năm này nó quá khó nhưng một mặt em cũng rất là phấn khích bởi vì em rất muốn được lắng nghe

ờ những cái khách mời giống như anh Giang, giống như mọi người. mọi người

nghĩ như thế nào, mọi người sẽ lựa chọn làm gì >> và cái cách mọi người ờ sẽ c ờ đối mặt

hoặc là hay là đồng hành nó ra sao >> và lời khuyên của mọi người không phải lời khuyên mà hay là cái góc nhìn của mọi người

>> đưa ra cho cho bản thân em và trò một người host và khán giả có thể suy nghĩ >> nhưng mà em nhưng mà em em có cảm nhận là em em đang nói chuyện với anh Giang ở thời điểm này là đang ở một cái giai

đoạn mà anh Giang sẽ nhìn nhận thứ nhiều về nội tâm bản thân hơn và về cái cuộc sống ở một cái scale con người gần gũi với anh hơn và đó là cái cái trọng tâm của anh ở thời điểm này.

>> Ừ. Và để đi để để cho cái sự thích nghi giản tiếp nên cái ai một mặt là nhận thức nhưng có lẽ anh

với với anh nó đang nó đang không có quan trọng lắm để cân nhắc rất nhiều trong đời sống hiện tại.

>> Có thể với bản thân cá nhân mình thì không nhưng mà với đời sống của con mình thì chắc chắn là rất là quan trọng. Ví

dụ bạn đầu tiên của mình thì đang làm chuyên gia tâm lý, tham vấn tâm lý và có thể là trong tương lai thì người ta sẽ tham khảo AI à có những cái chuyên gia AI và nhanh hơn, giải tiền hơn và có cái

khối lượng kiến thức khổng lồ và có thể cách thức nói chuyện nó cũng rất là hợp lý để người ta không cần phải phải không cần phải tìm đến một cái chuyên gia tâm lý bằng xương măng thịt nữa. Như vậy là đời sống của các con của

nữa. Như vậy là đời sống của các con của mình có thể sẽ bị ảnh hưởng khá là nhiều bởi ai có lo lắng không anh?

Mình không lo lắng, mình chỉ buồn như mình đã nói. À vì sao mình lại không lo lắng? Bởi vì mình thấy được là cái sự

lắng? Bởi vì mình thấy được là cái sự tồn tại của cả mình hay là các con mình nó chỉ là những cái hạt cát trong vũ trụ. Tất nhiên nói như thế thì nó cũng

trụ. Tất nhiên nói như thế thì nó cũng rất là là sáo rỗng và rất là công thức.

Thế nhưng mà nó đúng là như thế thật. Và

thực ra lo hay không lo thì cuối cùng trong một cái chớp mắt thì chúng ta cũng cũng chết à. Đúng không? Thì cho nên cái lo đấy thì nó để làm cái gì đúng không? Thay vì

mình tìm cách để mình tìm được cái sự tự do ở đây, tức là với tất cả những cái gì nó xảy ra thì mình ghi nhận nó, mình hiểu nó và mình sống với nó. Bởi vì lo

lắng nghĩa là mình bấu ví vào những cái cũ đúng không? Mình bố ví cũ thì thì mình mới lo lắng à và mình không thể bố víu được. Mình không thể bố víu được cái

víu được. Mình không thể bố víu được cái cú là nó đi ngược với tất cả mọi nguyên tắc của vận hành của vũ trụ. Đó cho nên là mình cứ ghi nhận mọi thứ và cái này nó suy tàn và cái kia nó chỗi dậy đúng

không? Nếu như vậy thì con của anh Giang

không? Nếu như vậy thì con của anh Giang có hỏi xin ý kiến của anh Giang là khuyên là bạn sẽ nên làm gì

hay bạn nên học cái gì hay bạn nên sống với ai như thế nào không anh?

>> Không cũng không hỏi ý kiến. Và bạn thứ hai thì đang học về triết học cũng là một cái ngành mà rất là vô bổ và cũng chả biết sau này sau này sẽ làm được cái gì để kiếm tiền. nghĩ là đôi khi cái ngành đó nó sẽ nên trở nên rất là quan

trọng và hữu ích trong trong cái thế giới AI á anh quay vài những cái định nghĩa nó rất là những câu hỏi rất là lớn không nhưng mà ai có thể nó sẽ tóm tắt và nó trả lời các câu hỏi về các cái

chết học mình phải học 10 năm thì mới đọc được cho nó thì nhưng mà anh nghĩ cũng có thể là tuổi trẻ thì các bạn ấy cũng rất là vô tư trong chuyện là các bạn vẫn có cảm giác là tương lai nó thuộc về mình và thế giới này thuộc về

mình đấy là cái lợi thế của tuổi trẻ vẫn có một cái sự à trong sáng và vô vô tư Ừ, tự tin nhất định à không phải tự tin vì các bạn ấy giỏi mà cái tự tin đấy do

tuổi trẻ đem lại. Thế còn những cái người lớn tuổi hơn thì sẽ trầm mặc hơn và lo lắng hơn. Thế nhưng mà hiện nay thì các bạn ấy cũng không hỏi ý kiến. À

các bạn cũng có thể cũng cho rằng là những người tuổi như anh thì nên xếp ra một bên và cũng không có hiểu biết gì để mà họ ý kiến nữa rồi. Có thể là như vậy.

Nhưng mà đúng là chúng ta đang ở trong một cái thời kỳ mà vô cùng vô cùng nhiều thay đổi. Thế thì à

thay đổi. Thế thì à >> nhưng mà nếu em đóng vai trò à là các bạn đó vậ và em hỏi anh Giang hay là hỏi ba của mình

>> lời khuyên mà ba dành cho con á sẽ sẽ là gì thì anh sẽ khuyên gì >> câu hỏi là trong thời đại ngày nay với AI đang xuất hiện như thế thì con nên

sống như thế nào hay là >> câu hỏi như thế >> mình sẽ chỉ có thể đưa ra một lời khuyên hết sức là chung chung và không rõ là nó hữu ích cái mức độ nào nhưng mà lời

khuyên Khuyên của mình sẽ là dù là ai không hay không là ai thì hãy cố gắng sống để đạt được sự tự do

và cái cảm giác là mình đang sống.

Tự do và cảm giác mình đang sống chứ không phải là mình sống nhưng mà mình đã như là mình chết rồi. Ấ thế còn cụ thể nó sẽ như thế nào ấ thì thì mình không biết. Nhưng mà có lẽ đấy sẽ là cái kim

biết. Nhưng mà có lẽ đấy sẽ là cái kim chỉ nam ấy. Sẽ là kim chỉ nam là mình muốn không bị là nô lệ của bất cứ một cái gì. kể cả của danh tiếng hay là của

cái gì. kể cả của danh tiếng hay là của tài chính hay là cái gì cả. Mình tự do, mình muốn có cảm giác là mình đang sống động, mình alive chứ không phải là mình

sống như là một cái máy. Thế thôi. Thì

đấy là cái kim chỉ nam. Thế còn từ đây đến đấy thì nó sẽ >> Nhưng anh có lo lắng là có thể nhiều khi bạn nếu theo một quá trình tỉnh tiến theo tháp nhu cầu Maslow đi có là khi đã

đi có thể là đã bước tới chuẩn bị bước tới cái cái tầng cao nhất là self actualization. Rồi khi là bạn có được

actualization. Rồi khi là bạn có được ờ gia đình, bạn có công việc ổn định, bạn có thu nhập ổn định, bạn có thể đảm bảo cho cái tương lai của bạn và gia đình của bạn thì bạn bắt đầu bạn có

những cái những cái không gian, những cái khoảng trống để bạn có thể nhìn ngắm lại bản thân, kết nối bản thân để bạn có thể có thể sống trọn lại mình. Nhưng bây

giờ thì khi AI nó đe dọa công việc, nó đe dọa thu nhập thì nó mất đi ở những cái tầng cơ bản. Thì thì giống như em em

cái mà em tư duy đó là con người có thể đi tiến đến những nhu cầu xa hơn nếu họ đạt được những nhu cầu cơ bản và an toàn và ổn định.

Thì nếu mà lỡ mất cái đó thì sao? Anh

anh nghĩ là cái xác suất mà có những cái điều tệ nó xảy ra trong đời sống của con anh là rất là cao ấy. Từ chuyện là ly hôn chẳng hạn à 50% hoặc là 70% ở phương Tây đúng không? Tức là có ba cặp thì hai

cặp ly hôn. Thì cái việc mà nó rơi vào hai cái cặp đấy là xác suất rất là cao đúng không? Thế rồi à có thể là thất

đúng không? Thế rồi à có thể là thất nghiệp hoặc là không có đủ tiền vân vân các thứ thì cái xác suất rất là cao chứ cái khả năng mà các bạn ấy có một cái

đời sống trơn chu thuận lợi nó sẽ thấp rồi có thể là bệnh tật xảy ra. Thế nhưng

có hai điểm. Điểm thứ nhất là không phải chỉ đợi đến khi mình có đầy đủ để huệ tất cả tài chính, gia đình các thứ thì mời mình mới phản tư, mới nghĩ đến chuyện là tôi là ai, tôi muốn gì các

thứ mà mình nghĩ là mình luôn luôn suy nghĩ xem mình muốn làm gì. À đặc

biệt là khi mà nó trông chênh về chuyện hôn nhân rồi công việc rồi vân vân thì mình lại càng cần phải suy nghĩ xem cái gì là một cái good life ấy chứ không phải là khi mình đầy đủ tất cả rồi thì mình mới nghĩ đến chuyện thế nào là một

cái good life là một đời sống tốt đẹp.

Đy là điểm nhữ. Điểm thứ hai mình cho rằng là mình phải mình phải chấp nhận dù là mình không muốn nhưng mình phải chấp nhận những cái điều tệ đấy nó xảy ra với con

mình với với bản thân mình về chuyện ốm đau bệnh tật và và khó khăn với kinh tế không có gì bảo đảm cả. Thế nhưng mà

tự do là gì? tự do là việc mình có thể mình à mình nhìn nhận nó như là những cái điều

như là những cái điều hiển nhiên mà nó xảy ra mà không ai có thể tránh được cả.

Không ai kể cả những người giàu có nhất hay là quyền lực nhất có thể tránh được bệnh tật hay là những cái bất hạnh khác trong đời sống thì tự do sẽ là khi không sợ hãi nữa đó

không sợ hãi nữa thì sẽ đạt được cái sự tự do th >> nhưng mà anh có quan sát các bạn của các bạn có có hiểu bản thân mình muốn gì

không anh >> nghĩ giới trẻ thì cần phải được cái cái thời gian và cái không gian để họ thử họ thử cái này, họ thử cái kia, họ làm xong họ thấy nó không phù hợp, họ lại

chuyển sang làm cái khác vân vân thứ. Và

cái việc mà giới trẻ không biết là mình muốn gì là hết sức là bình thường. Thậm

chí cả người lớn tuổi cũng thấy trong những cái giai đoạn chuyển đổi đấy thì cũng không nên sốt ruột mà nên cho họ cái không gian và cái sự hỗ trợ để họ

tìm hiểu xem là họ muốn cái gì, >> họ có nên có sự chuẩn bị gì không?

Mình nghĩ là cái khả năng được tiếp cận với tri thức, khả năng được tiếp cận với một cái nền giáo dục tốt. Tốt ở đây hiểu theo nghĩa là để con người ta có thể có

cái sự à phát triển à tư duy không bị à đưa vào khuôn phép sáo rỗng hay là không bị à nhở không không bị tư duy một chiều. Thế rồi có một cái nền tảng cơ

chiều. Thế rồi có một cái nền tảng cơ bản một tài chính để có thể à nhá để có thể không bị cái nghèo đói

làm cho mình bị chói chân chói tay.

Cái cái năng lực về cảm cảm xúc cái EQ cái gọi là năng lực trí tuệ cảm xúc nhỉ đúng

không? Để có thể kết nối với chính bản

không? Để có thể kết nối với chính bản thân mình và kết nối với người khác đúng không? để xây dựng một cái mạng lưới

không? để xây dựng một cái mạng lưới xung quanh mình à bạn bè, người thân mình nghĩ là có nhiều những cái yếu tố cần thiết để để chuẩn bị cho hành trình

bước vào bước vào bước vào đời.

>> Dạ.

>> Thì những cái sự chuẩn bị đó anh có lo lắng là nó sẽ bị can thiệp một cách rất là

lớn bởi vì ai không?

Ừ mình nghĩ là mình nghĩ là có cái mối nguy đấy. À mình

cũng chưa suy nghĩ nhiều về cái chủ đề này nhưng mình nghĩ là có mới nguy đầy nó đến từ cái việc học sinh không biết viết luận nữa hoặc là không cần phải viết luận nữa rồi không học ngoại ngữ nữa

vân vân không có khả năng tập trung ừ cái attention span rất là thớp và không còn có thể đọc được một cái vài trang sách hay là một nửa cuốn sách dài khó khăn nữa mà chỉ là những cái bài text

ngắn ngắn thôi chỉ có thể xem được những cái TikTok giây thôi chứ không thể xem hay đọc được những cái chương trình rất là dài. thì chắc chắn là nó giảm đi a

là dài. thì chắc chắn là nó giảm đi a cái khả năng cái sự chuẩn bị đấy. Tất

nhiên sẽ có những người bảo là cái đấy là không cần thiết nhưng mà với cá nhân mình thì đấy sẽ là một cái sự mất mát rất là lớn khiến cho người ta sau này sống sẽ không phải là những cái cá nhân

có khả năng nữa. Nó sẽ bị rất là lệ thuộc vào máy móc vào ai ừ nh cũng có thể vai trò con người đến lúc sau này nó chỉ là những cái vai trò

rất là hữu hạn thôi. Kiểu như là hỗ trợ cho ai thôi. Nhưng mà như là mình thấy đấy là một cái tổn thất đối với việc phát triển con người cái việc làm người đó. Ừ.

đó. Ừ.

Anh chị mình cứ hay nói là nếu nhân tính nó sẽ là cái yếu tố để con người dựa vào để mà có thể có thể đi tiếp và có thể sống cùng với AI.

>> Ừ.

>> Em đồng ý. Nhưng mà em có đọc một câu hỏi là nhưng mà đó là điều kiện con người vẫn tồn tại ch có viễn cảnh một

thế giới diễn ra mà không còn có con người không? Thì lúc đó nó sẽ quay một

người không? Thì lúc đó nó sẽ quay một cái câu hỏi rất quan trọng. Vậy con

người có cần thiết hay là có cái vai trò không thể thay thế nào với cuộc sống với cái thế giới và cái trái đất này không?

Câu hỏi thứ hai thì mình trả lời được cái dễ. Tức là con người có cần thiết

cái dễ. Tức là con người có cần thiết cho cái trái đất này không? Thì mình

nghĩ là không. Mình nghĩ là cái sự tôn lại của con người thậm chí còn là một cái yếu tố rất là tệ cho cái trái đất này. Và trái đất này sẽ tốt đẹp lên rất

này. Và trái đất này sẽ tốt đẹp lên rất là nhiều. Mọi sinh linh, mọi giống loài

là nhiều. Mọi sinh linh, mọi giống loài trên trái đất này sẽ tốt đẹp lên rất là nhiều khi mà con người không còn tồn tại nữa với tất cả cái sự tham lam không kiểm soát của họ. Chuyển nhế như sau này

con người biến mất và chỉ còn lại run rắn rồi côn trùng rồi chim rồi bò rồi ngựa các thứ thì sẽ tốt đẹp hơn cho cái trái đất này. Tất nhiên là sẽ không tốt đẹp cho con người nhưng mà sẽ tốt đẹp

hơn cho trái đất này. Thì đấy là câu trả lời cho câu hỏi thứ hai. Còn câu hỏi đầu như thế nào là là làm người ấy. À làm

người khác với làm ai như thế nào thì mình cho rằng cái việc có cảm xúc sẽ là khiến cho mình là con người. Và cái đấy là cái mà ai với tất cả những cái thuật toán của nó, với tất cả những cái sự

thông thái của nó nó không làm được. Nó

chỉ giả vờ là có cảm xúc được thì nó sáng tác ra bài hát hay là một cái bức tranh nhưng nó không thể có cái cảm xúc thật được ấy. Thì thì đấy là cái sự phân biệt giữa người và mày. Cái cái cảm nhận

trên da thịt, cái cảm nhận của mùi hương, của âm thanh à nhở cảm giác yêu, cảm giác thích thú, đam mê. Tất cả những

người nó đều xa lạ với cái ai không thể có được cái sự đam mê hay là sự đau khổ.

Mình không thể hình dung ra bởi ai đau khổ được đúng không? Thì đấy là cái việc làm người nếu như chúng ta đánh mất cái những cái cảm xúc đấy. Cho nên mình cũng rất là tâm đắc khi mà Hùng bắt đầu bằng cái

việc là là check in về mặt cảm xúc. Khi

mà chúng ta đánh mất những cái cảm xúc đấy thì cái việc làm người nó không còn cái nhiều không còn nhiều giá trị.

>> Dạ.

Nhưng mà cái cảm xúc đó sẽ khiến con người tồn tại như thế nào ấy.

>> Có thể đấy sẽ là một cái điểm bất lợi cho con người khi mà càng có nhiều cảm xúc thì càng không competitive, không cạnh tranh được với những cái cái post hay là những cái robot mà không có cảm

xúc gì cả và nó rất là hiệu quả, rất là là là làm được mọi thứ rất là nhanh và hợp lý. Thì con người lúc ấy sẽ có thể

hợp lý. Thì con người lúc ấy sẽ có thể sẽ là những kẻ thua cuộc à trong cái chính cái cuộc chơi mà mình tạo ra.

à bởi vì mình vẫn còn sót lại những cảm xúc và chỉ còn những cái người mà không có hoặc là còn rất ít cảm xúc thì mới mới sống được trong cái thế giới mới. Có

thể đấy sẽ là một cái thế giới trong tương lai ừ nó có đáng sống hay không thì thì mình không biết có sẽ câu với nhiều

người sẽ là không đáng sống.

>> Đúng là một cái một cái viễn cảnh mà không ai chắc chắn cả anh ha. nhân loại

đã sáng tạo ra một cái thứ mà nó có cái trí thông minh cũng là vượt có thể có khả năng vượt xa vượt xa con người >> vượt xa >> xa con người >> và nó quay lại nó thống trị con người và

nó sẽ biến đổi đời sống của con người và cái nền văn minh này có thể lúc đấy chúng ta chỉ còn lại một vài người lang thang ở trong rừng với tất cả những cái cảm xúc của mình còn lại thì những cái thành phố này những

cái trung tâm của nền văn minh này đã được vận hành bởi máy móc và algoritm mình hết rồi. Ừ. Thật toàn hết rồi. Ừ. Ờ

em thì có một cái mong muốn rằng là em nghĩ là 3 năm nữa, 5 năm nữa hi vọng là anh em mình vẫn sẽ có cơ hội à quay lại và nói chuyện với nhau

để nhìn thấy những cái gì sẽ thật sự diễn ra. Và em cũng rất là tò mò xem

diễn ra. Và em cũng rất là tò mò xem cách con người chúng ta sẽ sẽ thay đổi để sống trong cái thời đại này như thế

nào. Nhưng mà em thì có lẽ là em chọn có

nào. Nhưng mà em thì có lẽ là em chọn có một chút hy vọng là nó sẽ có những cái dòng chảy ngược lại. Con người sẽ quay

lại với những thứ quan trọng, quay lại với những thứ con người có lẽ là chúng ta đã lãng quên, chúng ta đang bỏ qua.

Anh không có hy vọng đấy. Anh nghĩ là Hùng là người quá lạc quan.

Anh là cái mà đang thôi thúc tất cả ở đằng sau cái engine cái cái cái động cơ ấy là tài chính và thu lợi, profit nguồn

lợi. Và sau đó sẽ không ai có thể dừng

lợi. Và sau đó sẽ không ai có thể dừng được cái cuộc chơi này. Không ai sẽ muốn dừng những cái stock market, những cái gọi là cái cái gì nhỉ? cái a

cổ phiếu những cái cổ phiếu mà nó tăng lên tăng lên bởi vì sẽ có những cái thế hệ AI mới ra những sản phẩm mới và cuộc chơi này sẽ không ai có thể dừng lại được bởi vì nó được cấu trúc toàn một

cái cái hệ thống cái cái chủ nghĩa tư bản này được cấu trúc để nó đi tiếp rồi >> em rất là cảm ơn anh Giang em thay mặt của Future Academy và SAS rất là cảm ơn

anh Giang đã đến và chia sẻ với tụi em với khán giả và em cũng tin là Ờ thông qua buổi trò chuyện với anh Giang thì à chắc là mọi người cũng sẽ thứ nhất là

tìm được nhiều cái quan điểm thú vị, cũng tìm được những cái điều mà khiến mọi người phải suy ngẫm, phải suy tư.

Thật ra cả buổi nói chuyện thì anh Giang rất là nhất quán. Thật ra anh Giang quan tâm nhiều hơn tới cái cách mà một cá nhân sẽ sống, sẽ thay đổi, sẽ thích nghi.

>> Ừ.

>> Có vẻ đó là cái điều mà chúng ta có thể làm được. Còn xã hội nó sẽ thay đổi như

làm được. Còn xã hội nó sẽ thay đổi như thế nào ở một cái bệnh viện rộng? Ừ

>> thì có thể là những thứ mà chúng ta chúng ta phải chờ đợi. Em rất là cảm ơn anh Giang và em một lần nữa thì em cũng rất vui vì đã có buổi nói chuyện này với

anh và em em tin là anh em mình sẽ có thêm những buổi trao đổi như vậy nữa trong tương lai.

>> Hi vọng như vậy.

>> Dạ em cảm ơn anh Giang rất nhiều.

>> Cảm ơn.

>> Xin cảm ơn quý vị khán giả và các bạn đã theo dõi tập podcast này. Nếu ý thích quý vị có thể ủng hộ bằng cách nhấn nút subscribe trên kênh YouTube Việc Sạch Xá và để lại bình luận. Quý vị có thể nghe lại tập podcast này trên nền tảng của

Apple Podcast và Boxy. Quý vị có thể đăng ký newsleter của việc sạch sá để theo dõi những thông tin và cập nhật những chương trình thú vị trên nền tảng này.

Academy perspectives S your souls.

Loading...

Loading video analysis...